January 29, 2014

CÂU CHUYỆN ĐÊM GIAO THỪA





Những lần vào cuối năm, vào những ngày sửa soạn tống biệt năm cũ để chào đón năm mới, tôi lại thấy lòng nao-nao xúc động khi nhớ đến những cái tết ở quê nhà, những lần dạo phố trong những chợ hoa đông người, những bản nhạc vui nhộn về xuân từ những cửa tiệm 2 bên đường phố, những đống dưa hấu chất cao như núi với những lời mời đon đả, những vại hạt dưa, bánh mứt đủ màu sắc, những phong pháo đỏ ối treo lơ lửng trước cửa tiệm, những chai rượu, những hộp trà hảo hạng gói giấy bóng đỏ lấp lánh khi ánh nắng chiếu vào làm nổi bật không khí, sắc thái của những ngày tết đang đi về. Những đôi tình nhân đắm chìm trong cái hạnh phúc mùa xuân như cây cỏ cũng tươi mát say tình trong khí trời đổi mới. Bởi thế mỗi lần Tết sắp đến, dù là Tết Dương Lịch, hay Âm Lịch tôi vẫn cảm thấy bồi hồi, nhớ nhung về những gì đã mất, nhớ nhung về những tình cảm đầu đời man mác nào đó. Nhưng có một cái Tết nơi quê nhà, cái Tết mà tôi đã trải qua với đầy sợ hãi, hoảng hốt để cuối cùng lại thấy đó là một sự khôi hài mà không bao giờ quên được.


Khi đất nước đổi thay, đổi thay tất cả, cuộc sống trở nên xáo trộn, mọi người đều chới với, khi cánh cửa tự do đã khép lại đàng sau. Những ngày lễ lớn như lễ Giáng Sinh, lễ Phật Đản đều bị bác bỏ. cũng như đảo lộn cả vấn đề ăn tết, đón giao thừa... Nhà nước tuyên bố Lịch đã in sai ngày Tết Âm Lịch. Vì thế đã có nhiều nơi đón Ông Bà không cùng ngày, có nơi vừa làm lễ đón Ông Bà xong thì mới biết là đón Ông Bà về ăn Tết quá sớm. Có nơi lại đón Ông Bà về quá muộn, nên tôi cũng chẳng hiểu cái Tết năm đó Ông Bà có thông cảm cho con cháu về ngày giờ đưa đón lộn xộn, và có về được để cùng chung những ngày Tết bất hạnh với con cháu hay không? 

Chúng tôi, tuổi trẻ của chúng tôi cũng mang chung số phận như nhau, đắm chìm, ẩn mình trong bóng tối như những con chim non nép dưới đôi cánh mẹ để sau đó từ từ bắt đầu nhón nhén bước ra với những bước chân chim dọ dẫm, ngập ngừng nhưng thận trọng. Vài năm sau ngày CS cưỡng chiếm miền Nam, tuổi trẻ chúng tôi đã thật sự vươn lên trong cuộc sống đe doạ, hồi hộp, u ám của thời cuộc. Những khói thuốc lại được thả những vòng tròn mờ đục lên cao bên những ly cafe đen đậm. Những tiếng nhạc êm dịu len lén vọng ra từ một góc phòng với những bàn ghế thô sơ, mộc mạc. Những quán cafe trữ tình cũng được mọc lên với những tiếng đàn dương cầm dìu dặt trong ánh sáng lung linh toả ra từ những cây nến được chủ quán lãng mạn thắp lên trên mỗi bàn. Rồi những bản nhạc ngày xưa được sống lại một cách thận trọng để rồi một vài ngày sau đó thấy quán bị niêm phong và chủ quán đã bị đưa đi đến một nơi nào đó trong hay ngoài thành phố mà không ai biết đến. Thế nhưng đâu đó vẫn còn những tiếng hát ngày xưa mà CS đã dùng danh từ "Nhạc Vàng" để đặt tên cho những nhạc phẩm tình cảm êm dịu. Các cán bộ trẻ tuổi như chúng tôi cũng đam mê loại nhạc này không kém. 

Tuổi trẻ chúng tôi là đó, chúng tôi không còn sợ sệt như những năm tháng đầu khi có sự hiện diện của những người muốn thay đổi cuộc sống chúng tôi, thay đổi cái hạnh phúc, cái tự do mà chúng tôi đang có. Tuổi trẻ bắt đầu vui đùa, tổ chức các buổi dạ vũ nho- nhỏ, thu gọn trong đám bạn bè, tổ chức trong những ngôi nhà bị đánh tư sản mại bản hay trên một tầng lầu cao nhất của những building như Tổng Phát Hành Báo Chí Nam Cường chẳng hạn. Sau khi Ông Nam Cường bị bắt đi học tập "cải tạo" thì cái building của Ông cũng bị nhà nước tịch thu, trưng dụng. Sau một thời gian giằng co, khiếu nại, nhà nước đã chấp thuận cho thân nhân của Ông Nam Cường được ở vào những tầng lầu trên, còn tầng dưới thuộc sự cai quản của nhà nước, dùng làm cơ-sở. Các quý tử của Ông Nam Cường thuộc cái loại "chơi bời, hư hỏng, truỵ lạc" theo lối chê bai của chính quyền CS. Mỗi lần tổ chức dạ vũ nho nhỏ, chúng tôi lại được nhỏ tai, thầm thì, hẹn giờ giấc để rồi sau đó tổ chức ngay trước mũi của nhà nước nhưng trên lầu 7 của building, tầng cao chót thật là an toàn và hấp dẫn. Chúng tôi trang trí khung cảnh như sống lại những khoảng khắc ngày xưa. Đứng trên cao có thể nhìn xuống thành phố nườm nượp xe dạp bên dưới và cũng có thể quan sát những gì có thể xảy ra ở tầng dưới. Khi tất cả bạn bè đã có mặt đông đủ, thang máy được khoá lại và nếu có bị động tĩnh chúng tôi chỉ cần tản mác vào các phòng trống trong các tầng khác mà không sợ bị khám phá, vì nếu Công An có leo lên đến lầu 7 thì e họ cũng chẳng còn sức để đi kiếm các thủ phạm "hư hỏng" như chúng tôi nữa. Thế là mọi người cứ việc vui đùa quay cuồng bên nhau để quên đi một thực tại quá nhiều đổi thay và cay đắng. 

Những buổi vui chơi như vậy không bao giờ thiếu vắng vào những dịp lễ lớn. Tuổi trẻ của chúng tôi là thế, chúng tôi đã mất mát quá nhiều bởi chiến tranh. Bởi một cuộc chiến phi-lý giữa 2 miền Nam - Bắc... Tuổi trẻ của chúng tôi sống vội vã, không có sự thong thả, bình an học hành, chúng tôi bị dồn nén bởi vận nước ngả nghiêng, bởi sự thăng-trầm của những người đi làm lịch sử. Tuổi trẻ của chúng tôi là đấy, trong đó có Tôi và Chàng... chúng tôi gặp nhau vào một thời điểm tối đen tận cùng của đất nước. Chàng như một bại chiến trở về bơ phờ mệt mỏi. Ngày nào cũng thấy Chàng ngồi uống cafe với điếu thuốc trên tay, im lim ở một quán nhỏ nơi góc đường Lê Thánh Tôn nhìn người qua lại như một giải trí nhẹ nhàng. Tôi quen Chàng, tôi đến với Chàng trong một tâm hồn bị mất mát, trong một khoảng trống dày đặc như sương mù. Chúng tôi tìm đến nhau trong sự chán đời, yêu đời và cay đắng đời để rồi tôi được nhâm nhi nho nhỏ "từ nay tôi đã có Chàng, có Anh ca hát bên đời líu lo..." hay chàng cũng sẽ "từ nay tôi đã có nàng, có Em xoả tóc đang ngồi trước sân..." để cùng góp nhặt những nỗi buồn của nhau chất thành đống cao như gom những chiếc lá vàng mùa thu và sẽ bay tản mác trước những cơn gió thời cuộc. Chúng tôi bên nhau, bên những ly chanh đường tuy không còn ngọt lịm như môi Em. Chúng tôi bên nhau, bên những ly cafe đắng ngắt như cuộc đời hiện tại. 

Hôm qua, vợ chồng dược sĩ Ái, Liên hỏi: 

- Ê! quý vị có muốn đi nhảy đầm không? tụi này định tổ chức dạ vũ Tất Niên đó, chỗ này kín đáo và ngon lành lắm, không sợ bị bể đâu. 

Chàng và Tôi nhìn nhau im lặng giây lát, chàng hỏi anh Ái : 

- Ông tổ chức ở đâu vậy? 

- Ở đường Trần Bình Trọng, gần đường Nguyễn Trãi. Cô bạn của Liên có nhà, gia đình cô ấy bị đánh tư sản mại bản bắt đi Kinh Tế Mới, nhà chỉ có 2 chị em thôi. Đừng sợ, tụi này bảo đảm mà lo gì, mỗi cặp 20 đồng. 

Chàng thận trọng hỏi thêm: 

- Nhưng nhà có cửa sau không? 

- Có. 

Tôi và Chàng nhìn nhau e-ngại, chàng bảo anh Ái: 

- Chiều tụi này trả lời, nhưng có đông không? 

Anh Ái vỗ vai chàng trấn an: 

- Tụi này không rủ đông, chỉ rủ bạn bè thân thôi, khoảng 20 cặp, nhưng nhà rộng và rất an toàn. 

- Nhưng nếu tụi này đi thì gặp Ông Bà ở đâu? 

- Hai người cứ ngồi uống nước ở góc đường Nguyễn Trãi và Trần Bình Trọng, khoảng 7g30 tụi mình bắt đầu đi vào. Lúc đó trời cũng bắt đầu nhá nhem tối, nếu thấy tụi này đứng lên thì cứ thản nhiên đi vào từng cặp kẻo hàng xóm để ý. 

Hai đứa nửa muốn đi, nửa không vì còn nhút nhát. Chàng mà bị bắt thì chắc phải đi học tập e không có ngày về vì là dân ka-ki. Tôi mà bị bắt thì chẳng phải đi luôn như Chàng nhưng cũng chết một đời vì đã để Bố Mẹ mất mặt với bà con họ hàng, xóm giềng. Đến chiều, không khí mát mẻ của những ngày đầu năm với những xôn xao tiệc tùng ở nhà người này, người kia cũng đủ làm chúng tôi nôn nao, vả lại vợ chồng anh Ái lớn tuổi chắc phải cẩn thận nhiều, mà chàng thì cũng ham vui nên đã đóng tiền cho buổi dạ vũ bỏ túi tối hôm đó. Thế là chúng tôi cùng nắm tay nhau mạnh dạn lên đường, không biết đó là con đường sẽ đưa chúng tôi tới Thiên Đàng hay xuống Địa ngục? chúng tôi cũng quên nghĩ đến điều đó. 

Tối đó, tôi nói dối Mẹ là Chàng sẽ đưa tôi đi dự Tất Niên ở nhà một người bạn và sau đó chúng tôi sẽ dự lễ nửa đêm ở nhà thờ Đức Bà. Mẹ dễ dãi vì đêm đó là đêm Giao thừa, tuy thời buổi hiện tại không lấy gì là vui cho lắm để bày vẽ tiệc tùng, ăn uống linh đình như những năm trước, nhưng Ba Mẹ cũng làm một cái tiệc nhỏ khiêm nhường trong gia đình cho mọi người như bao nhiêu gia đình khác. ba Mẹ thông cảm cho chúng tôi còn trẻ nên cho phép chúng tôi vui chơi với bạn bè vào những dịp lễ đặc biệt trong năm. Mẹ biết tôi là con bé ham vui nhất nhà nên cứ thỉnh thoảng lại nhắc chừng sợ tôi quên: 

- Thời buổi này không phải như ngày xưa, con đừng có ham vui mà nhảy với nhót rồi bị bắt cho khổ thân mà Bố Mẹ lại phải xấu hổ với xóm giềng, họ hàng... có gì là Bố mày giết chết đấy con ạ. 

Mẹ thì bao giờ cùng hăm doạ, và tôi lúc nào cũng ngoan hiền nhất nhà, không bao giờ đi chơi về nhà quá 8g tối. Chỉ có những đêm đặc biệt như Giáng Sinh hay Giao Thừa, bất kể Giao Thừa nào tôi cũng được đi chơi về muộn mà không phải áy náy, nhưng cũng chỉ cỡ đến giờ tan lễ nửa đêm mà thôi. Vì thế Mẹ lúc nào cũng yên trí con gái Mẹ rất ngoan đạo, vì sáng hôm sau tôi lại theo Mẹ đến nhà thờ để xem lễ bù cho đêm hôm qua. Tối ấy, Chàng chở tôi bằng chiếc xe đạp mi-ni nhẹ nhàng lên dốc cầu Trương Minh Giảng vì tôi "Mình hạc xương mai" nên Chàng cứ phơi phới lái xe vèo-vèo lên dốc cầu mà không cần phải thở hổn-hển, hỳ-hục như những lúc Chàng phải chở một cô bé mát da mát thịt nào đó phía sau...(tôi chỉ đoán thế thôi!}. 

Khi vào trong nhà, 2 đứa ngạc nhiên vì có đủ mặt bạn bè, không thiếu một ai. Tiếng nhạc dồn dập như làm tan biến sự sợ hãi, hồi-hộp trong tôi khi mới bước vào. Tôi và Chàng vui với cái vui của mọi người trong căn phòng kín đáo, say sưa trong tiếng nhạc, trong vòng tay nhẹ nhàng lả lướt của Chàng, tôi thì thầm: 

- Mình không đến đây tối nay thật là uổng phải không anh? 

Và Chàng, "chàng cũng cho như thế!... ra ta hợp tâm đầu". Đang say mê quay cuồng trong tiếng nhạc, trong điệu nhảy, bỗng có tiếng chó sủa ầm ĩ, tiếng chân người chạy dồn dập, tiếng súng lên đạn lách-cách, tiếng quát tháo: 

- Đứng im, mọi người đứng im tại chỗ, ai chạy bắn bỏ. 

Cả một trời sợ hải, thảm não đổ ập lên tôi, tôi bủn rủn trong tay Chàng, tôi run-rẩy như tận thế đang gần kề. Mọi người im phăng-phắc. Anh Ái nói nhỏ: 

- Mọi người cứ bình tĩnh, giả bộ ăn uống như không có chuyện gì xảy ra. 

Người này nhanh tay xoá những giòng chữ bay bướm viết trên bảng, người kia quét vội những bột phấn trên nền nhà như muốn xoá kỹ những dấu tích phù phiếm vừa rồi. Vài tên Công-an phường đội nhảy vào trong nhà chỉa súng, hò hét ầm ĩ như ngoài mặt trận: 

- Các anh, các chị tụ họp ở đây làm gì? nhảy nhót hả? 

Anh Ái lên tiếng: 

-Dạ không anh, chúng tôi chỉ tụ họp bạn bè ăn tất niên như mọi người, như các anh thôi. 

Anh Ái chưa dứt lời, tên Công an đã quát lên: 

-Láo, chúng tôi ăn uống đàng hoàng chứ có nhảy nhót như các anh, các chị bao giờ. 

Anh Ái yên lặng cầm ly nước lui ra sau. Chàng cầm miếng bánh đưa cho tôi an ủi: 

- Ăn đi, đừng sợ, không sao đâu. 

Cầm miếng bánh trong tay chàng, tôi run lập-cập làm miếng bánh như muốn rơi lại xuống đĩa, tôi thì thầm: 

-Em sợ quá, lỡ có chuyện gì Ba Mẹ giết em chết... 

Bỏ miếng bánh xuống, nước mắt đoanh tròng, miệng tôi khô cứng, lưng tôi lạnh buốt vì sợ. Trước mắt tôi không còn thấy gì ngoài đôi mắt nghiêm nghị của Ba Mẹ, chàng vỗ nhẹ lên tay tôi nói vừa đủ cho tôi với Chàng: 

- Không sao đâu, cứ bình tĩnh, liệu trốn đi nhé, đừng có đi theo nghe không? mặc kệ tụi nó hăm doạ, đừng sợ. 

Chàng biết tôi là con bé chậm chạp và nhút nhát nên cứ dặn đi dặn lại bên tai. Tên Công-an đi vòng quanh căn phòng, nhìn tận mặt mọi người, hách-dịch, hất mặt hỏi trống không: 

- Tiệc tùng gì mà chỉ có vài cái bánh, cái kẹo, nước ngọt? Các anh, các chị ăn mặc lố lăng như thế đấy hả? 

Trời ơi, chúng tôi ăn mặc bình thường có gì đặc biệt lắm đâu, chỉ gọn gàng, lịch sự và dĩ nhiên là đẹp mắt hơn mọi ngày một tý, thế mà cũng ngứa mắt nhà nước. Tiếng Cô Chủ nhà người Nam nói giọng thật dễ thương, nhõng-nhẽo: 

-Dạ không anh, tụi em chỉ có tố chức party thôi chứ có nhảy nhót gì đâu anh. 

Tên Công-an quay lại nhìn người đẹp, hơi dịu giọng, nhưng còn gắt nhẹ: 

- Party là cái gì? 

- Dạ tụi em chỉ tụ họp ăn uống mừng Tất Niên vậy thôi. 

Cô chủ nhà cất giọng oanh vàng thỏ-thẻ, tay cầm miếng bánh mời mọc: 

- Bánh ngon lắm, anh ăn với tụi em cho vui 

Hắn liếc nhanh nhìn cô bé, thấy cô cũng xinh xinh và dễ thương nên hắn nhẹ nhàng trả lời: 

- Để đó 

Cô chủ nhà lại nghịch ngợm đưa miếng bánh lên miệng tên Công An một lần nữa làm mọi người khúc khích trước trò đùa của chủ nhà. Hắn đỏ mẳt đảo mắt nhìn quanh mọi người rồi gắt lên: 

- Để đấy, làm cái "chò" gì thế? 

Một lúc sau, tên đi chung thì thầm với hắn điều gì, hắn dõng dạc ra lệnh: 

- Tất cả mọi người bỏ giấy tờ ra bàn. 

Hắn đi thu tất cả giấy chứng minh nhân-dân, một loại thẻ kiểm tra của chính phủ lúc đó dùng để đi đường, tôi không mang theo vì đàn bà con giá ít khi bị hỏi giấy tờ như đàn ông con trai nên Chàng lúc nào cũng phải mang giấy tờ bên mình. Hắn ra lệnh thu tất cả giấy tờ, và ra lệnh cho mọi người lần lượt theo hắn về Phường Công-An làm việc sau khi đã làm một màn giáo huấn, xỉ vả chúng tôi thật kỹ: 

- Các anh, các chị không biết thân, không biết xấu hổ, dám tổ chức nhảy nhót, các anh các chị chỉ có biết chơi-bời truỵ lạc, không chịu đi lao động. Mỹ, Nguỵ làm hỏng cuộc đời các anh, các chị... con trai thì tóc dài, mặc áo chim cò, con gái thì áo bỏ trong thùng, trông nhố-nhăng quá. Chúng tôi sẽ cho các anh chị đi lao động 3 năm để biết thế nào là vinh quang. 

Cô chủ nhà năn nỉ: 

- Anh tha cho, tụi em có nhảy nhót gì đâu... anh ăn bánh đi. 

Hắn hết thấy Cô chủ nhà dễ thương như lúc nãy nên gân cổ hét: 

- Không có tha gì hết, mọi người theo tôi về Phường Công-An làm việc, ai chạy bắn bỏ. 

Mọi người bình tĩnh lần lượt theo hắn, chỉ có cậu em của Cô Chủ Nhà được ở lại vì còn nhỏ, không tham dự trò chơi của chúng tôi. Chàng thì thầm bên tai: 

- Liệu trốn đi, đừng đi theo nghe không? 

Tôi nhìn quanh phòng, ngây thơ hỏi: 

- Nhưng trốn ở đâu? 

Chàng gắt nhỏ: 

- Thì trốn đại trong mấy kẹt tủ nào đó. 

Vừa nói, chàng vừa đẩy tôi đi, rụt rè tôi đứng nấp đại sau cánh cửa gần đó, nhưng ở đó cũng đã có một tên đồng cảnh ngộ đứng từ lúc nào. Tôi đứng sát vào người hắn, lúc đó tôi cũng chẳng còn nhớ câu mà cổ nhân thường nói "Nam, Nữ thọ thọ bất tương thân", nhưng trong sự sợ hãi tột cùng, lòng thương người cũng dấy lên trong tôi, tôi chợt nghĩ mình không thể trốn ở đây được sẽ bị lộ cả 2. Tội nghiệp hắn, hắn là con trai, nếu bị bắt sẽ nguy hiểm hơn, thế là tôi chậm chạp kiếm địa điểm khác, chỗ này cũng không lấy gì là kín đáo cho lắm, vì là khoảng trống chật hẹp giữa 2 kệ hàng vừa mới bị nhà nước tịch thu tài sản, hàng hoá, nhưng vì mặc áo quần màu đen hoà lẫn với bóng tối lờ mờ trong căn phòng nên tôi đã thoát được sự bắt bớ đêm hôm đó. Mọi người đã ra hết bên ngoài, căn phòng trở nên lặng-lẽ, im lìm. Ngoài sân tiếng người xôn xao bàn tán, tiếng hách dịch vẫn còn vọng lại: 

- Này anh kia, đi xích vào trong này, cô này đi lẹ lên chứ, ai có xe mang theo, ai chạy bắn bỏ nghe chưa? 

Lúc nào cũng nghe hăm doạ bắn bỏ, nghe sao ghê quá. Những tiếng chân xa dần, tiếng người bên ngoài cũng bắt đầu thưa thớt, tôi vẫn đứng đó như con mèo con, không dám động đậy và cũng không dám thở mạnh vì quá sợ. Ba Mẹ đâu có biết tôi hư đến thế, cứ nghĩ tôi ngoan lắm cơ mà... trời ơi! nếu bị bắt, hàng xóm, họ hàng biết được chắc Ba Mẹ tôi xấu hổ ghê lắm vì có đứa con gái ngỗ ngịch như tôi. Tôi không sợ bị la mắng, tôi chỉ sợ làm Ba Mẹ thất vọng và buồn thôi... Tôi chóng mặt, choáng váng vì vẫn còn sợ hãi. Tôi đứng đó thật lâu trong bóng tối dày đặc của căn phòng, tôi không biết đã đứng đó bao lâu nhưng đến khi định thần lại thì mới biết ngoài sân đã im hẳn những tiếng bàn tán lao xao của hàng xóm, không còn cả tiếng hách-dịch quát mắng như lúc nãy. Ngoài sân, trong nhà lặng như tờ, thỉnh thoảng giật mình vì tiếng chó sủa vang gần đâu đó. Tôi rón rén bước ra, cậu em của Chủ nhà thầm thì: 

- Họ đi hết rồi, chị ra đi. 

Cậu bé bật đèn, ánh sáng lờ mờ nhưng cũng đủ soi rõ những ngổn ngang trong phòng cùng với những khuôn mặt còn vương sợ hãi của những người may mắn trốn thoát. Anh Ái từ trên nóc nhà nhẹ nhàng nhảy xuống, Yến chui ra từ đống quần áo lộn xộn sau tấm màn, một tên nào đó từ trên lầu phong xuống, và tiếng Liên kêu khẽ: 

- Anh Ái! Anh Ái đỡ Liên xuống. 

Mọi người cùng ngước nhìn lên, Liên đang kẹt cứng trong một hộc tủ trên cao, chúng tôi cùng bật cười nho nhỏ và không hiểu Liên làm cách nào mà lại chui vào trong ấy được, thật là chỗ an toàn hiếm có. 5 đứa nhìn nhau im lặng, mỉm cười về sự may mắn của mình rồi vội vã chia tay. Tôi yên tâm về phần mình sẽ không còn phải lo sợ Ba Mẹ buồn phiền về sự dại dột ham vui của mình. Nhưng còn Chàng?... số phận Chàng và các bạn sẽ ra sao? Tôi về nhà bằng cách nào khi ngoài đường không còn xe cộ qua lại? mà xe đạp thì lại đang ở phường công an với Chàng. Quýnh quáng chẳng biết tính làm sao, tôi đành liều đến thẳng phường để dò thăm tin tức của Chàng và các bạn, hy vọng sẽ không bị nhận diện và lấy xe đạp để về nhà vì đã gần 1g sáng. 

Chậm rãi bước về phía người Công-an đang ngồi gác cửa, thấy tôi đến gần, hắn đưa điếu thuốc lên môi hút một hơi dài, cầm súng đứng chờ tôi đến. Tôi nhỏ nhẹ lễ phép, giọng thật ngọt ngào mà Chàng chưa bao giờ được nghe: 

- Dạ thưa anh, tôi mới nghe Phường đang giữ một số người phải không ạ? 

Hắn dập tắt điếu thuốc đang cháy dở nhìn tôi: 

- Đúng, nhưng cô tìm ai? 

Sau khi giả bộ hỏi tên Chang có bị giữ ở đây không, tên Công-An hắng giọng, đổi cách xưng hô: 

- À có, nhưng chị là gì của anh ta? 

Tôi mắc cỡ, lúng túng nói nhỏ: 

- Dạ thưa... tôi là vợ ạ. 

Hắn hỏi giọng sống sượng, vô duyên làm tôi đỏ mặt: 

- Chị là vợ hả? thế có con cái gì không? nhà cửa ở đâu? 

Nghe câu hỏi bất lịch sự và cái giọng chua như dấm của hắn làm tôi ngượng vô cùng: 

- Dạ tôi có một cháu nhỏ, nhà ở bên Khánh Hội đó anh, nhưng xin anh làm ơn cho biết tại sao nhà tôi lại bị giữ ở đây? 

Hắn lên giọng giảng giải: 

- Thế chị không biết thật hả? Chồng chị với một nhóm người trong kia đã tụ họp tổ chức nhảy đầm trong khi nhà nước đã ngăn cấm nên mới bị bắt đấy. 

Tôi giả bộ sửng sốt kêu lên: 

- Chết, thật hả anh? tôi đâu có biết, thật không ngờ nhà tôi lại quá quắt đến thế, hẹn đón tôi thế mà bây giờ lại như thế này, khổ quá. 

Chàng chợt nghe cái giọng kêu trời của tôi, Chàng gọi tên tôi qua cánh cửa sắt, tôi tiếp tục giả bộ sừng sộ với Chàng trước mặt tên Công-an gác cửa: 

- Tại sao mình kỳ vậy? mình hẹn 10g đến đón sao lại để người ta chờ cả đêm? Bắt chước Mẹ, tôi lên mặt với Chàng: 

- Thời buổi này sướng lắm hay sao mà còn ham nhảy nhót. 

Nói đến đây tôi ngượng chín người như cảm thấy mình đang xỉ vả chính mình. Chàng thấy tôi đóng kịch hay quá, hay hơn cả kịch sĩ Kim-Cương nên Chàng cũng hoạ theo: 

-Thôi lỡ rồi về đi kẻo con khóc, đừng làm ầm ở đây nữa. 

Tôi đanh đá cứ như đã là vợ Chàng từ lâu, cứ như các bà vợ lâu năm kinh nghiệm vì chồng qua mặt nhiều lần không bằng: 

- Lỡ gì mà lỡ, thế này thì quá lắm rồi, thời buổi này mà còn ham vui, bỏ bê vợ con, để người ta chờ suốt cả đêm như vậy đó hả? Con cái chẳng thèm để ý, lúc nào cũng chỉ muốn đàn đúm nhảy nhót thôi. 

Tôi cứ đứng đó lải nhải, chất vấn Chàng tại sao và tại sao mãi. Tên Công An thấy tôi hung hăng vì tưởng tôi quá giận Chàng nên nhỏ nhẹ: 

- Thôi, chị bớt nóng, chị về đi kẻo cháu trông. 

Tôi vẫn đứng lải nhải: 

- Đó, thấy sáng mắt chưa? ham vui lắm mà, vợ con thì chẳng thèm lo, chỉ biết có cho mình thôi, bị bắt thế này thì làm sao đây? 

Chàng giả bộ xuống nước năn-nỉ: 

- Thôi về đi, đã bảo về đi kẻo con khóc mà cứ đứng đó cằn nhằn hoài. Chuyện lỡ rồi, khổ lắm nói mãi. Quay sang tên Công-An Chàng bảo: 

- Anh làm ơn đưa cái xe đạp màu đỏ nằm trong kia cho Bả về, cứ đứng đó cự nự hoài à. 

Tên Công-An mắc bẫy của Tôi với Chàng, len lỏi mãi mới lôi được chiếc xe đạp của tôi dựng sát bên trong, tôi cười thầm nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ giận hờn. Tên Công-an đưa chiếc xe đạp cho tôi an ủi: 

- Chị về đi kẻo khuya lắm rồi, cháu nhỏ đang chờ, chị về trước đi, tý nữa anh ấy về, không sao đâu. 

Liếc thấy các bạn đang ở trong với Chàng cứ rũ ra cười vì phục cái tài đóng kịch của tôi, làm tên Công-An đang ngồi xem xét giấy tờ ở bàn phải quát lên: 

- Này các anh, các chị kia, làm cái gì mà ồn ào lên thế? có im lặng cho người ta làm việc không? 

Tôi vội cầm xe đạp quay ra, sau khi không quên cằn nhằn Chàng vài tiếng cho có lệ. 

Thật sự tôi là con bé ngoan của Ba Mẹ, chẳng bao giờ đi chơi đâu một mình nên chỉ biết con đường từ nhà ra chợ và từ chợ về nhà nên đêm hôm ấy chẳng biết đường về, lên xe cứ việc phóng một mạch vào hướng Chợ Lớn, giữa đêm khuya thanh tịnh với những ánh đèn mờ nhạt 2 bên đường. Chợt biết mình đi sai hướng, tôi lại vội vã quay xe trở lại đạp nhanh. Về đến nhà mọi người đã vào giường từ lâu, tôi gõ cửa nhè nhẹ sợ đánh thức mọi người dậy, Mẹ hỏi vọng ra: 

- Con đấy hả? sao về muộn thế? cả nhà chờ con mãi. 

Tôi đáp nhỏ: 

- Dạ tại bánh xe bị bể nên con về muộn. 

Vừa nói tôi vừa chạy nhanh xuống nhà dưới rửa mặt, leo vội lên lầu để tránh những câu hỏi của Mẹ. Nằm trên giường mắt vẫn mở to như cố gom góp lại những gì kinh hoàng vừa xảy ra. Tạ ơn trời tôi đã không bị bắt. Đã không để Bố Mẹ phải lo âu vì sự ham vui của mình. Tôi chợt lo cho Chàng, liệu họ có thả Chàng ra như tên Công-An đã nói với tôi? hay họ sẽ đưa Chàng và các bạn của tôi đi lao động? trăm ngàn ý nghĩ lo sợ cho Chàng như đổ ập trên tôi, tôi thầm cầu nguyện cho Chàng thoát khỏi mọi sự khó khăn, bắt giữ, để tôi lại được gặp Chàng, để Tôi và Chàng lại có nhau, được nghêu ngao chở nhau bằng chiếc xe mi-ni bé nhỏ qua những con đường rợp lá me, để Chàng đưa tôi đến những quán cafe đông người để tôi được ngồi ngắm nhìn những khói thuốc vòng tròn bay lơ lửng trên không, để tôi được nhăn mặt nếm thử những giọt cafe đen đậm như đắng ngắt cuộc đời hiện tại. Hay để Chàng chở tôi đến những xe bán khô bò cho tôi được nhâm nhi những cọng đu đủ cay xè đến nỗi chảy cả nước mắt, như khóc cho tuổi thơ vỡ vụn của chính mình... tôi hồi hộp cho Chàng vô cùng và tôi cũng mơ mộng thật nhiều để rồi thiếp dần vào giấc ngủ mệt mỏi lo âu về sáng. 

Giật mình tỉnh ngủ khi ánh sáng len vào phòng qua những khe cửa sổ. Vội vàng sửa soạn đi gặp Chàng, tôi nhu mì nhìn bóng mình trong gương với chiếc áo bà ba đen duyên dáng được may cắt sau khi CS vào Saigòn. Trang điểm sơ sài, cột nhanh mái tóc vừa đủ dài bằng chiếc khăn lụa vàng, dắt vội xe đạp ra cửa, Mẹ kêu lên ngạc nhiên: 

- Con bé này hôm nay đi đâu sớm thế? Bộ không ăn sáng hả? 

- Dạ không, con không đói 

Vừa nói, tôi vừa đi nhanh như trốn tránh cái nhìn dò xét của Mẹ. Từ nhà tôi qua nhà Chàng bên Khánh Hội hôm nay sao xa quá, xa hơn mọi lần. Tôi cố đạp thật nhanh nhưng con đường hình như cứ dài thêm ra, như diễu cợt sự hồi hộp, lo lắng trong tôi. Đến nhà Chàng, Ông Cụ bảo đêm qua không thấy Chàng về, tôi nghe bủn rủn cả tay chân, tôi cuống cuồng sợ hãi, hay là họ đã giữ Chàng của tôi với các bạn tại một nơi nào đó để chờ đưa đi lao động "lấp sông, phá núi"? tôi thầm cầu nguyện quýnh quáng trong lòng, trời ơi! xin đừng bắt Chàng của tôi đi, hãy trả Chàng về cho tôi, Chàng là nụ cười, Chàng là nước mắt và dù Chàng có là trái đắng, tôi vẫn mong có Chàng ở bên cạnh, cho dù cuộc đời này có là ngõ cụt của hạnh phúc đi chăng nữa. Dựng xe trước cổng Phường đã bắt giữ Chàng và các bạn đêm hôm qua, tôi đến thẳng bàn giấy hỏi người Công An đang ngồi làm việc. Nhận ra tôi, hắn vội vã: 

- Chị đến đây có việc gì nữa vậy? 

Tôi lo âu: 

- Vâng anh làm ơn cho hỏi thăm những người bắt giữ đêm qua thế nào và nhà tôi ra sao ạ? 

Hắn kêu lên: 

- Ô hay! thế ông ấy không về nhà hả? chúng tôi đã thả mọi người về đêm hôm qua hết rồi, thế này thì quá đáng lắm. Đã vậy không về nhà với vợ con mà còn đi chơi nữa, đàn ông trong Nam hư hỏng quá. 

Nghe hắn nói, tôi như trút khỏi gánh lo âu trong lòng, vội đỡ lời: 

- Dạ chắc sau khi thả ra, nhà tôi không dám về nhà sợ bị cằn nhằn nên có lẽ ghé nhà bạn ngủ, chắc giờ này nhà tôi cũng đã về, cám ơn anh nhiều nhé! 

Nói xong, tôi vội vàng ra chỗ Chàng hay ngồi uống cafe, gặp Chàng, sự sợ hãi, lo âu như tan biến theo mây khói, hai đứa nhìn nhau cười cười như nhớ lại màn kịch đêm qua. Chàng kéo tôi đi ăn sáng, chưa kịp đi, đám bạn tối qua đã xúm quanh chọc tôi với Chàng, Vân đùa: 

- Tụi tao đâu có ngờ mày đóng kịch còn hay hơn cả kịch sĩ Kim-Cương, chỉ có cái là không thấy nước mắt thôi. 

Tôi vênh mặt đùa lại: 

- Dĩ nhiên là tao đóng kịch hay rồi, tao không khóc vì ông ấy dặn tao là không được khóc đó chứ. 

Thế là mọi người đều biết cái màn kịch của tôi đêm hôm qua, nhỏ em tôi phom-phom tiến đến làm tôi lo lắng xịu mặt: 

- Chết nhé, dám đi nhảy đầm để tý nữa bị bắt, em sẽ mách Mẹ, chị với ông ấy liệu hối lộ em đi. 

Tôi năn nỉ: 

- Ừ, nhưng đừng nói với Mẹ nha, hứa đi, đứa nào nói đứa đó có tội nghen! 

Hứa thì hứa thế chứ con bé thật là lẻo mép, vì vừa thấy mặt tôi Mẹ đã bảo ngay: 

- Cái con này đến là hư, Mẹ đã nói mà không nghe, đi đêm thế nào cũng có ngày gặp ma. Hèn chi mẹ thấy nó về êm ru, vội vàng leo lên lầu chứ không lục đồ ăn như mọi khi làm Mẹ cũng hơi ngạc nhiên... May mà không bị bắt, thời buổi này mà còn nhảy với nhót, mày mà bị bắt vì tội nhảy đầm là Bố mày giết đấy con ạ, lúc đó đừng có bảo là Mẹ không nói trước... 

Nghe những lời hăm doạ của Mẹ, tôi cười cầu hoà và tự hứa sẽ không bao giờ tham-dự những trò chơi "đùa với lửa" như vậy nữa, nhưng... với một điều là... Chàng đừng có rủ Em nữa đấy nha!... 

ST


DANH SÁCH BÀI DĂNG TỪ MỚI ĐẾN CŨ

BẾN XUÂN _ ĐÀN CHIM VIỆT

CẢM NHẬN "ĐÊM THU” CA KHÚC ĐẦU TAY CỦA NHẠC SĨ ĐẶNG THẾ PHONG

XIN CHỌN NƠI NÀY LÀM QUÊ HƯƠNG DẪU CHO KHÓ THƯƠNG

MỘT CHÚT GIA VỊ THÊM VÀO NHẠC PHẨM “NGÀY XƯA HOÀNG THỊ” BẤT HỦ CỦA PHẠM THIÊN THƯ–PHẠM DUY
VỀ CA KHÚC “MỘT BÀN TAY” CỦA NHẠC SĨ PHẠM DUY
THƯỞNG THỨC DẠ KHÚC SERENADE BẤT HỦ CỦA NHẠC SĨ THIÊN TÀI FRANZ SCHUBERT
ĐOÀN CHUẨN, TÌNH NGHỆ SĨ _ ĐOÀN CHUẨN-TỪ LINH, VẬY TỪ LINH LÀ AI?
LES FEUILLES MORTES - LÁ ÚA MÃI XANH
PHẠM DUY GIỮA CHÚNG TA (Sài Gòn 06/10/2021 ~ NS TUẤN KHANH)
50 NĂM GIAI THOẠI BÀI "IL EST MORT LE SOLEIL" (NẮNG ĐÃ TẮT)
TƯỞNG NHƯ CÒN NGƯỜI YÊU (THƠ LÊ THỊ Ý_NHẠC PHẠM DUY) JULIE
BOTH SIDES NOW HAI KHÍA CẠNH CUỘC ĐỜI (LỜI VIỆT PHẠM DUY)
BÊN KIA SÔNG (THƠ NGUYỄN NGỌC THẠCH NHẠC NGUYỄN ĐỨC QUANG)
MƠ MÒNG_RÊVERIE - SCHUMANN(LỜI VIỆT PHẠM DUY)-TIẾNG HÁT MAI HƯƠNG
THU SẦU – LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CUỘC TÌNH NGANG TRÁI
NHỚ QUÊ HƯƠNG (PHẠM NGỮ) LỆ THU PRE 75
ADIEU TRISTESSE (Tạm biệt nổi buồn)
NGỤ NGÔN CUỘC ĐỜI _CA KHÚC DONNA DONNA LÀ THÁNH CA CỦA SỰ TỰ DO
ĐỒNG XANH_GREEN FIELDS
RU ĐỜI ĐI NHÉ (TRỊNH CÔNG SƠN) TOÀN NGUYỄN
GIỌT MƯA THU, NHẠC PHẨM CUỐI CÙNG CỦA CỐ NHẠC SĨ ĐẶNG THẾ PHONG
TIẾNG RU NGÀN ĐỜI (VU LAN MUỘN)_LÒNG MẸ
LỜI RU CHO ĐÀ NẲNG (NHẠC NHẬT LỜI VIỆT) KHÁNH LY
BÓNG CẢ _HÃY BAO DUNG NẾU CHA MẸ GIÀ ĐI...
CHIẾC LÁ THU PHAI (TRỊNH CÔNG SƠN)TUẤN NGỌC
CƠN GIÓ THOẢNG (QUỐC DŨNG) NGỌC LAN
ANH CÒN NỢ EM _NỢ MỘT CUỘC TÌNH DANG DỞ, NỢ EM CẢ THANH XUÂN TƯƠI ĐẸP CỦA MỘT THỜI CON GÁI…
LỜI TÌNH BUỒN (VŨ THÀNH AN) VŨ KHANH
BAY ĐI CÁNH CHIM BIỂN
VŨ ĐỨC SAO BIỂN NÓI VỀ “THU, HÁT CHO NGƯỜI”
CÁNH BUỒM XA XƯA (LA PALOMA)
YÊU EM BẰNG CẢ TRÁI TIM (LOVE ME WITH ALL YOUR HEART)
CHUYỆN TÌNH YÊU (HISTOIRE DE UN AMOUR)
CŨNG LÀ TRĂM NĂM _NO EXCUSAS SIN RODEOS
KHÔNG CẦN NÓI YÊU ANH (LỜI VIỆT PHẠM DUY) CA SĨ KIỀU NGA
DỐC MƠ (NGÔ THUỴ MIÊN) KHÁNH HÀ
ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY - NÀNG LÀ AI ?
MAI TÔI ĐI (NHẠC ANH BẰNG, THƠ NGUYÊN SA)
CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI
CA KHÚC VƯỢT THỜI GIAN – “TRẢ LẠI THOÁNG MÂY BAY”
HẠT MƯA BUỒN (DIỆU HƯƠNG) TRẦN THÁI HOÀ
NỖI TƯƠNG TƯ NGÀY MƯA THÁNG SÁU...
XA NHẤT VÀ GẦN NHẤT
HÃY LÀ CHÍNH BẠN _HÃY CỨ THẾ......
NĂM THÁNG TĨNH LẶNG, KIẾP NÀY BÌNH YÊN
LÒNG THIỀN, HOA CÚC NỞ
ĐỪNG ĐỢI...
ĐƠN GIẢN ĐẾN MỨC TẬN CÙNG CHÍNH LÀ TRÍ TUỆ (A SIMPLE LIFE IS FULLY HAPPINESS)
HẠNH PHÚC LÀ GÌ?
SỐNG TỬ TẾ...
TRÊN THẾ GIAN...
TRẢI NGHIỆM SỰ TĨNH LẶNG TRONG TÂM HỒN MÌNH
"NHÂN SINH MỘT GIẤC PHÙ VÂN, SỚM CÒN XUÂN SẮC CHIỀU ĐÔNG ĐÃ TÀN" ĐÓ PHẢI CHĂNG CHÍNH LÀ ĐỜI NGƯỜI
CÁI CẦN GẠT NƯỚC
HÃY DUY TRÌ SỰ BẬN RỘN BỞI ĐÓ LÀ LIỀU THUỐC RẺ NHẤT THẾ GIỚI
NHẠC PHẨM “TÌNH LỠ” (NHẠC SĨ THANH BÌNH) – CON ĐƯỜNG MÌNH ĐI SAO CHÔNG GAI…
GIẾT NGƯỜI TRONG MỘNG
NGƯỜI ĐÓNG ĐINH THỜI GIAN
NGÀY HÔM QUA LÀ THẾ
ĐẾN VỚI NHAU LÀ DUYÊN, Ở BÊN NHAU LÀ NỢ,… “HỐI TIẾC” CHÍNH LÀ NỢ DUYÊN ĐÃ HẾT KHIẾN CHÚNG TA PHẢI XA LÌA
HẠNH PHÚC LÀ GÌ?
THI PHẨM “MỘT TIẾNG EM” CỦA THI SĨ ĐINH HÙNG ĐƯỢC NHẠC SĨ NGUYỄN HIỀN PHỔ NHẠC THÀNH THI KHÚC NỔI TIẾNG “MÁI TÓC DẠ HƯƠNG”
HẠNH PHÚC LANG THANG (ANH BẰNG & TRẦN NGỌC SƠN) HỒ HOÀNG YẾN
GỌI EM LÀ ĐOÁ HOA SẦU _THƠ PHẠM THIÊN THƯ _NHẠC PHẠM DUY
BUỒN TÀN THU (CHINH PHỤ KHÚC) – VĂN CAO
MỐI TÌNH XA XƯA (“CÉLÈBRE VALSE DE BRAHMS”)–JOHANNES BRAHMS _NHẠC NGOẠI QUỐC LỜI VIỆT – THỜI KỲ LÃNG MẠN
KHI NGƯỜI YÊU TÔI KHÓ– TUYỆT PHẨM TRỮ TÌNH CỦA NHẠC SĨ TRẦN THIỆN THANH
BÀI HÁT “GỌI NGƯỜI YÊU DẤU” – MỐI TÌNH OAN TRÁI Ở XỨ SƯƠNG MÙ ĐÀ LẠT
ĐỘNG HOA VÀNG THƠ PHẠM THIÊN THƯ & NHẠC PHẠM DUY
MỐI TÌNH GIỮA NGƯỜI ĐẸP LÝ LỆ HÀ VÀ CỰU HOÀNG BẢO ĐẠI LÀ NGUỒN CẢM HỨNG TẠO NÊN BÀI THƠ và BÀI HÁT NỔI TIẾNG "ÁO LỤA HÀ ĐÔNG" ĐÃ HƠN 50 NĂM QUA
THI SĨ CUNG TRẦM TƯỞNG VÀ NHỮNG “CHUYỆN TÌNH PARIS” TRONG THƠ CA – “LÊN XE TIỄN EM ĐI, CHƯA BAO GIỜ BUỒN THẾ…”
BÀI HÁT “GỌI NGƯỜI YÊU DẤU” – MỐI TÌNH OAN TRÁI Ở XỨ SƯƠNG MÙ ĐÀ LẠT
MÔI SON JULIE-MÁI TÓC CHỊ HOÀI NHẠC NHẬT LỜI VIỆT PHẠM DUY
HỌC CÁCH QUÊN
NGÔ THUỴ MIÊN & TỪ CÔNG PHỤNG suốt cả một đời sáng tác cả hai chỉ chung thủy với những bài tình ca
NẮNG XUÂN (SOLENZARA)_BẢN NHẠC NGỢI CA TÌNH QUÊ HƯƠNG
TÌNH QUÊ HƯƠNG _ VIỆT LANG
NHỮNG NĂM CÒN LẠI TRONG CUỘC ĐỜI...
ĐẾN MỘT LÚC
BÓNG HỒNG CỦA NS ĐOÀN CHUẨN VỪA QUA ĐỜI ! _LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU_
BẠN THƯỜNG XUYÊN BỊ STRESS, CĂNG THẲNG MỆT MỎI
CA KHÚC " NGƯỜI YÊU DẤU ƠI" _ MỘT NỖI BUỒN TUYỆT ĐẸP
PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT CỦA MỖI NGƯỜI
VÀI DÒNG CẢM NGHỈ VỀ BÀI THƠ VÀ BÀI HÁT "EM HIỀN NHƯ MASOER"
HÃY SỐNG NHƯ BÔNG HỒNG
NS PHẠM DUY VÀ CA KHÚC NHẠC VÀNG "ANH HỞI ANH CỨ VỀ"
MỘT VÀI CẢM NHẬN NHẠC PHẨM "ĐỐ AI" CỦA NS PHẠM DUY
SỐNG CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG
HOÀN CẢNH SÁNG TÁC VÀ CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC “BÊN NI BÊN NỚ” (CUNG TRẦM TƯỞNG – PHẠM DUY
NGƯỜI VỀ _ PHẠM DUY
DẠ LAI HƯƠNG _ PHẠM DUY
TÔI ĐANG MƠ GIẤC MỘNG DÀI _MỐI TÌNH THƠ NHẠC 10 NĂM CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY và NHÀ THƠ LÊ LAN
NS NGÔ THỤY MIÊN VÀ HOÀN CẢNH SÁNG TÁC NHẠC PHẨM "EM CÒN NHỚ MÙA XUÂN"
ĐÊM GIAO THỪA NHỚ MẸ_ NGHE BÀI HÁT MẸ TÔI QUA GIỌNG HÁT VÕ HẠ TRÂM
CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC “CẢM ƠN” CỦA NHẠC SĨ NHẬT NGÂN
AI LÊN XỨ HOA ĐÀO_CÕI ĐÀO NGUYÊN MỘT THUỞ CỦA ĐÀ LẠT NGÀY XƯA
TÔI ĐI TÌM LẠI MỘT MÙA XUÂN (ĐOÀN NGUYÊN) LỆ THU
NS PHẠM DUY VÀ CÂU CHUYỆN “TÌNH MẸ DUYÊN CON”
JULIE – TIẾNG HÁT LIÊU TRAI ĐẦY MÊ HOẶC
MẸ và TÔI !
NGUỒN GỐC HOA THẠCH THẢO_MÙA THU CHẾT
VĨNH BIỆT NHẠC SĨ LAM PHƯƠNG (1937-2020_52 NHẠC PHẨM ĐỂ ĐỜI CỦA NS LAM PHƯƠNG THU ÂM TRƯỚC 75
THA LA XÓM ĐẠO _ NHẠC SĨ DZŨNG CHINH (1941-1969)
BÀI THÁNH CA BUỒN VÀ CUỘC TÌNH DƯỚI MƯA
LIÊN KHÚC BỐN CA KHÚC BẤT HỦ CỦA NS TRƯỜNG SA
THƯƠNG LẮM THÁNG 12_NGƯỜI TÌNH MÙA ĐÔNG
NẾU MỘT MAI EM SẼ QUA ĐỜI
ĐỪNG BỎ EM MỘT MÌNH – NÓI THAY LỜI TÂM SỰ CỦA NGƯỜI DƯỚI MỘ
VĨNH BIỆT DANH CA MAI HƯƠNG (1941-2020) – “VIÊN NGỌC QUÝ” CỦA TÂN NHẠC VIỆT NAM
RỒI MAI TÔI ĐƯA EM
MÙA THU TRONG MƯA
MỘT MAI EM ĐI
XIN CÒN GỌI TÊN NHAU
THU VÀNG, NHỮNG GAM MÀU TÊ TÁI
CHỈ CÒN GẦN EM MỘT GIÂY PHÚT THÔI...
HOÀN CẢNH SÁNG TÁC CA KHÚC “NGƯỜI ĐI QUA ĐỜI TÔI”_THƠ TRẦN DẠ TỪ NHẠC PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG_THẤT TÌNH CA MUÔN THUỞ
Nhạc Sỹ PHẠM TRỌNG CẦU sáng tác khá nhiều. Nhưng thính giả vẫn nhớ đến ông nhiều nhất qua hai ca khúc “MÙA THU KHÔNG TRỞ LẠI“ và “TRƯỜNG LÀNG TÔI”
GIÀ ĐẦU MÀ CÒN MÊ NHẠC SẾN
HẠT BỤI VO TRÒN TRONG BỤNG MẸ CÚT CÔI_TRẦM TỬ THIÊNG
MƯA NGÂU THÁNG BẢY_NGƯU LANG CHỨC NỮ ĐỢI CHỜ
TRÍCH TỪ BÀI VIẾT CỦA CỐ NỮ CA SỸ QUỲNH GIAO VỀ BÀI HÁT "HOÀI CẢM" CỦA NHẠC SỸ CUNG TIẾN.
NGHE NHẠC BUỒN LÀ ĐỂ TÌM KIẾM NIỀM VUI_THE RHYMTH OF THE RAIN
BÀI HÁT "TRĂNG TÀN TRÊN HÈ PHỐ" HÁT CHO NGƯỜI LÍNH NÀO
Ca sĩ KIM ANH: RƯỢU, MA TÚY và KIẾP CẦM CA
BOLERO CHỢ NỌ_ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ
KINH BỎ MẸ
VỀ NGANG TRƯỜNG LUẬT_TRẢ LẠI EM YÊU
CÓ MỘT HOÀNG ĐẾ TRUNG HOA MANG DÒNG MÁU ĐẠI VIỆT
CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC "NƯƠNG CHIỀU" CỦA NS PHẠM DUY
PHIẾM: MỘNG SẦU_MƯA TRÊN CÂY SẦU ĐÔNG
SẮC MÔI EM HỒNG_ĐÀN BÀ QUYẾN RŨ VÌ ĐÂU ?
CHUYỆN PHIẾM VỀ ALBUM "TƠ VÀNG 3" NHỮNG TÌNH KHÚC TỪ CÔNG PHỤNG
ĐỜI ĐÁ VÀNG _ MỘT NHẠC PHẨM PHẢI MẤT 27 NĂM MỚI RA MẮT CÔNG CHÚNG
NGỮNG NGÀY THƠ MỘNG
GIAI THOẠI VỀ 3 BÀI THƠ " TRÈO LÊN CÂY BƯỞI HÁI HOA, ... " GẮN VỚI LỘC KHÊ HẦU "ĐÀO DUY TỪ"
NGƯỜI TÌNH LÀ THIÊN TAI
NỖI ĐAU MUỘN MÀNG _ NGÔ THUỴ MIÊN
NẮNG THUỶ TINH
CUỘC ĐỜI ĐÓ CÓ BAO LÂU MÀ HỮNG HỜ
MẸ ƠI, CON ĐÃ VỀ
LADY GREEN SLEEVES _ VAI ÁO MÀU XANH
TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA _ COME BACK TO SORRENTO
SERENATA - CHIỀU TÀ
DÒNG SÔNG XANH-MỘT TRONG SỐ NHỮNG BÀI HÁT LÀM NÊN TÊN TUỔI DANH CA THÁI THANH
THÁI THANH_NGƯỜI ĐÃ ĐI RỒI
LẶNG LẼ NƠI NÀY_MỘT MÌNH ĐI...MỘT MÌNH VỀ... MỘT NGƯỜI CANADA NGHĨ VỀ NGHỆ THUẬT CỦA THÁI THANH (TRÍCH HỒI KÝ PHẠM DUY)
MỘT CÕI ĐI VỀ
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
TIẾNG HÁT THÁI THANH ĐÃ VỀ CHỐN "NGHÌN TRÙNG XA CÁCH"
ALINE-GỌI TÊN NGƯỜI YÊU
CHỈ CHỪNG ĐÓ THÔI
NGUYÊN SA và SỰ THAY ĐỔI CẢM NHẬN THI CA VN
CÁNH BƯỚM VƯỜN XUÂN
DIỄM CỦA NGÀY XƯA
BẢN TÌNH CA CỔ XƯA "SCARBOROUGH FAIR" - ÔI GIÀN THIÊN LÝ ĐÃ XA
TÌNH SỬ ROMEO & JULIET- CHUYỆN TÌNH CỦA MỌI THỜI ĐẠI
TUYỆT PHẨM LÃNG MẠNG DÀNH CHO MỐI TÌNH ĐẦU 70 NĂM TRƯỚC _NS LÊ MỘNG NGUYÊN và "TRĂNG MỜ BÊN SUỐI
HẸN HÒ _ PHẠM DUY
PHÚT GIAO THỪA LẶNG LẼ ...
BẾN XUÂN
PHẠM THIÊN THƯ & NGÀY XƯA HOÀNG THỊ
LỆ THU hay "NƯỚC MẮT MÙA THU"
NGHỆ THUẬT VIẾT LỜI VIỆT CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY QUA CA KHÚC CHUYỆN TÌNH (LOVE STORY)
CA KHÚC "SANG NGANG" VÀ MỐI TÌNH TUYỆT VỌNG CỦA NHẠC SỸ ĐỖ LỄ
CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ ĐƯỢC PHỔ NHẠC & HÁT LẦN ĐU TIÊN TẠI PLEIKU NHƯ THẾ NÀO?
NỮA HỒN THƯƠNG ĐAU và BI KỊCH CỦA MỘT GIA ĐÌNH
TẠI SAO KHÔNG GIỮ LỜI HỨA VỚI MẸ TÔI ?
CON ĐƯỜNG TÌNH TA ĐI_ KÝ ỨC CỦA MỘT THỜI
TRÍCH TỪ HỒI KÝ CỦA CA SỸ JULIE
THÀ NHƯ GIỌT MƯA và "NGƯỜI TÊN NHIÊN" từ THƠ đến NHẠC
TÌNH HOÀI HƯƠNG
TẠI SAO NHẠC SỸ PHẠM DUY LẠI BỎ QUÊN CÂY ĐÀN ?
NƯƠNG CHIỀU
NHẠC SỸ DZŨNG CHINH _ TÁC GIẢ NHẠC PHẨM "NHỮNG ĐỒI HOA SIM" CHẾT TRÊN ĐỒI HOA SIM
ĐỜI NGƯỜI NHƯ GIÓ QUA
ĐƯỜNG TRẦN ĐÂU CÓ GÌ
TÌNH CA _ PHẠM DUY
CHO ĐỜI CHÚT ƠN
PHẠM DUY "TẠ ƠN ĐỜI" hay ĐỜI TẠ ƠN PHẠM DUY
THI SỸ PHẠM VĂN BÌNH và MỐI TÌNH KHẮC KHOẢI TRONG NHẠC PHẨM CHUYỆN TÌNH BUỒN
THƠ, NHẠC vả "NGƯỜI TÌNH" CỦA NGUYỄN ĐÌNH TOÀN
HOÀN CẢNH SÁNG TÁC CA KHÚC "QUÊ NGHÈO" CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY
NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI hay "TÔI XA HÀ NỘI" ?
CHIỀU VỀ TRÊN SÔNG
NƯỚC NON NGÀN DẶM RA ĐI
ĐI TÌM ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY
VẾT THÙ TRÊN LƯNG NGỰA HOANG
ĐI TÌM ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY
KIẾP LÁ PHẬN NGƯỜI trong "ĐƯỜNG CHIỀU LÁ RỤNG"
NHẠC SỸ NGỌC CHÁNH _ "BAO GIỜ BIẾT TƯƠNG TƯ"
"CƠN MÊ CHIỀU" của NGUYỄN MINH KHÔI tưởng niệm cuộc thảm sát năm MẬU THÂN, HUẾ
CHỢT THẤY TUỔI GIÀ
MÙA THU trong tình ca Việt
ÔNG TRUMP NÓI GÌ VỀ ĐẢNG CỘNG SẢN VN
12 THÓI QUEN TƯỞNG XẤU NHƯNG HOÁ RA LẠI TỐT
CÁI "VÔ" TRONG TRANH THUỶ MẶC
10 DẤU HIỆU CHỨNG TỎ BẠN HẠNH PHÚC
BUÔNG BỎ PHIỀN NÃO
THÔI KỆ_TRỊNH CÔNG SƠN
GS TRẦN VĂN KHÊ: NGÀI CHƠI VỚI AI MÀ KHÔNG BIẾT MỘT ÁNG VĂN NÀO CỦA NƯỚC VIỆT ?
HAI MẶT CỦA CUÕC ĐỜI
KHI TÔI CHẾT, HỎI CÒN AI GHÉT, AI THƯƠNG?
PHÚT CHIÊM NGHIỆM CUỘC ĐỜI
GÕ CỬA VÔ THƯỜNG
GIÁ TRỊ CỦA SỰ TĨNH LẶNG
HIỂU ĐỜI
5 Cái “Đừng” Của Cuộc Đời
Bao dung càng lớn hạnh phúc càng nhiều
CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ TÌNH CHA
KIẾP NGƯỜI
CUỘC ĐỜI CỦA MẸ
CUỘC ĐỜI MỘT CHIẾC LÁ
TÌM ĐƯỢC NGƯỜI THẤU HIỂU MÌNH MỚI THỰC LÀ NIỀM VUI LỚN NHẤT
CHỢT THẤY TUỔI GIÀ
NHỮNG BỨC ẢNH THÀNH PHỐ TRONG MÀN MƯA CỦA NHIẾP ẢNH GIA EDUARD GORDEEV
BUDDHIST ADVICE ON ANGER
KỲ HUYỆT GIÚP PHỤC HỒI THỊ LỰC
MỐI TÌNH TÔM KHÔ CỦ KIỆU
05 CÁI PHÚC LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI
NHÌN THẤU NỘI TÂM MỘT NGƯỜI KHÔNG PHẢI ĐIỀU QUÁ KHÓ
CHIẾC ÁO SẦU HAI VẠT" TRONG NHỮNG KHÚC TÌNH CA
Hãy Đọc Khi Bạn Đang Cảm Thấy Chán Nản Về Cuộc Sống
LỜI XIN LỖI
NHỚ ĐẤY, CÁI CUỘC ĐỜI NÀY
Nước mía Viễn Đông (góc Lê Lợi - Pasteur) Sài Gòn xưa trước 75
NƯỚC CHANH CHUYÊN GIA GIẾT TẾ BÀO UNG THƯ
QUÁN TRỌ TRẦN GIAN
TRỜI MƯA NHƯ BÀI CA
TRONG DÒNG ĐỜI TRÔI CHẢY, KẺ ĐẾN NGƯỜI ĐI ĐỀU LÀ CÓ NGUYÊN DO CẢ...
HẠT BỤI NÀO HOÁ KIẾP THÂN TÔI...
TRÊN TRỜI MỘT VÌ SAO, DƯỚI ĐẤT MỘT CON NGƯỜI...
THƯỜNG KHIÊM TỐN, BẬC ĐẠI THIỆN GIẢ ẮT KHOAN DUNG
NẾU NHƯ TRONG LÒNG MỆT MỎI, HÃY THỬ NHÌN ĐỜI TỪ HƯỚNG KHÁC
NHẠC SĨ SONG NGỌC VÀ MỘT ĐỜI SÁNG TÁC
MẸO KHI BỊ ONG CHÍCH
CHUYỆN Ở ĐỜI…
ĐỂ QUÊN BÀI HỌC
CHA MẸ LÀ NHẤT TRÊN ĐỜI
MỘT CHÚT LAN MAN
EM CÓ BAO GIỜ ĐỨNG NGẮM MÙA ĐÔNG
CÂU CHUYỆN ĐÊM BA MƯƠI
ĐÀ LẠT NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM
MƯỜI THỨ DÙ CÓ GIA TÀI BẠC TRIỆU CŨNG KHÔNG MUA ĐƯỢC
3 QUÊN, 4 CÓ, 5 KHÔNG
CHÉN THUỐC ĐỘC CỦA SOCRATES
NHẪN & NHỊN
Thông minh không phải yếu tố quan trọng nhất quyết định thành công, mà Chìa khóa của sự thành công là “ý chí”
Đời người là một loại lựa chọn, cũng là một loại buông bỏ
NHỮNG NGƯỜI BẠN GẶP TRÊN ĐƯỜNG
NHỚ MỘT THỜI XÍCH LÔ MÁY TẠI SÀI GÒN
XE ĐIỆN SÀI GÒN XƯA
CƠM THỐ SÀI GÒN XƯA
CÔ GÁI ĐÁNH CỌP NGAY LỄ KHAI THỊ CHỢ BẾN THÀNH 1914
HÃY NHẸ NHÀNG
XIN MỜI CÁC BÁC MUA CHIM NHÉ
CẢM XÚC NGÀY CUỐI NĂM
NHỮNG CÂY BONSAI BIẾT BAY LƠ LỬNG Ở NHẬT
ĐƠN GIẢN ĐẾN MỨC TẬN CÙNG CHÍNH LÀ TRÍ TUỆ
SỐNG HẠNH PHÚC HAY KHÔNG LÀ TUỲ TÂM MÌNH QUYẾT ĐỊNH
THƯ BA GỬI CON GÁI YÊU NGÀY VỀ NHÀ CHỒNG
BÂNG KHUÂNG CHIỀU CUỐI NĂM
LY RƯỢU CHIỀU CUỐI NĂM
TẢN MẠN CHIỀU CUỐI NĂM
LỜI CHÚC ĐẦU NĂM
TẠI SAO CÁC CỤ LẠI GỌI LÀ "TẾT NHẤT
TẾT NGUYÊN TIÊU TRONG TÂM THỨC NGƯỜI VIỆT
MÙI TẾT
CHIẾC CẶP ĐEN CỦA TỔNG THỐNG MỸ
THƠ CHÚC TẾT NƠI ĐẤT KHÁCH XUÂN CON KHỈ 2016
CHÚT TẢN MẠN ĐẦU NĂM BÍNH THÂN 2016
ĐẠP TUYẾT TẦM MAI
07 BÀI HỌC SÂU SẮC GIÚP BẠN CÓ CUỘC SỐNG ÍT BUỒN PHIỀN HƠN
MƯA RÀO VÀ MƯA BỤI
Cách cứu người tai biến mạch máu não bình phục tức khắc
LÀ AI KHÔNG QUAN TRỌNG, QUAN TRỌNG LÀ Ở CẠNH AI
MỘT CÁI ÔM MỖI NGÀY
DEAD MAN'S SUITCASE
SÀIGÒN DĨ VÃNG VÀ SÀIGÒN BOLSA
THÀNH PHỐ ĐÀ LẠT KHÔNG CÓ ĐÈN XANH ĐÈN ĐỎ
NGƯỜI PHỤ NỮ CHÍNH LÀ PHONG THỦY TUYỆT VỜI CHO NGÔI NHÀ
NHỚ CÀ PHÊ NĂM CŨ
VẺ ĐẸP TRẦM MẶC CỔ KÍNH CỦA NHỮNG CÂY CẦU KHẮP NƠI TRÊN THẾ GIỚI
TỰ NGUYỆN
THÀNH THẬT
ĐẠO NGHĨA VỢ CHỒNG _ BÀN TAY NẮM LẤY BÀN TAY
KHÔNG CÓ THỜI GIAN_NO TIME
ĐỪNG ĐỂ TRÁI TIM BỊ ĐÁNH MẤT
KHOE KHOANG CÁI GÌ THÌ SẼ MẤT CÁI ĐÓ
CHA ĐẺ RẠP HÁT HƯNG ĐẠO
NHỮNG CÔNG TRÌNH TUYỆT VỜI BÊN BỜ SÔNG SEINE CỦA PARIS
9 ĐIỀU ĐỂ THẤY CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG
FLOWERS IN SNOW_HOA TUYẾT
AUD LANG SYNE_MỘT CA KHÚC DÙNG ĐỂ TIỄN ĐƯA NĂM CŨ VÀ ĐÓN CHÀO NĂM NỚI
LẠC LỐI GIỮA NHỮNG CON ĐƯỜNG NHỎ VÀ NHỮNG GÓC PHỐ BÌNH YÊN
BỨC TRANH KHÔNG CÓ MẮT
SUÝT NỮA BÀI THƠ "HAI SẮC HOA TIGÔN" ĐÃ CHÁY THÀNH TRO !
NIỀM VUI & NỔI BUỒN
CÓ TIỀN MUA NHÀ ĐẸP NHƯNG...
LẮNG NGHE
GIẤC MƠ ÁO TRẮNG
CÁ ĐÙ MỘT NẮNG BUÔNG ĐŨA CÒN THÈM
THƯỞNG THỨC VỊ BÉO BÙI DĨA ĐUÔNG ĐẤT NÓNG HỔI TRÀ VINH
Thơm hương lá mướp gói xương vịt bằm
BẬN
ẤM ÁP LÀ KHI...
MỘT CÕI ĐI VỀ
MỘT NGÀY KHÔNG VỘI VÃ
CÂU CHUYỆN VỀ ĐẠI HỌC STANFORD
BABYSITTING_GIỮ TRẺ Ở MỸ
CON CÁ TRÀU BƠI TỪ SÂU LÊN CẠN
SINH RA LÀ NGUYÊN BẢN ...
VỢ, NGƯỜI TÌNH & HỒNG NHAN TRI KỶ
MỘT CHÚT LAN MAN NGẪM LẠI "CÁI SỰ ĐỜI"
HỌA SĨ ĐINH CƯỜNG… KHÔNG CÒN VỚI CHÚNG TA NỮA
CÀN KHÔN ƠI XIN RÓT RƯỢU GIÙM NGAY
CÓ HỀ CHI VÀNG CHÚT RONG RÊU
CHO VÀ ...CHO
CHỢT THẤY TUỔI GIÀ
Đủ nắng hoa sẽ nở_Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy
OH! NHÌN GÌ MÀ KINH THẾ
VAI DIỄN CUỐI CÙNG
KHÔNG CÓ GIÁ TIỀN CHO TÌNH YÊU
HÃY QUÊN ĐI 3 THỨ TRONG ĐỜI
Sự khác biệt giữa tiền xu và tiền giấy
TRANH CÃI VỚI KẺ NGỐC...
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
ĐỜI NGƯỜI NHƯ GIÓ QUA
LÀM SAO ĐỂ PHA ĐƯỢC CHÉN TRÀ NGON?
RẤT GẦN & RẤT XA
NHỮNG CHỐN BÌNH YÊN NHẤT XỨ HÀN
NHỮNG CÂU THƠ HAY VỀ BÔNG HỒNG
MẸ _ THƠ ĐỖ TRUNG QUÂN
MỰC MỘT NẮNG PHAN THIẾT
KỶ NIỆM _ HẠNH PHÚC HAY VẾT THƯƠNG
TRẦM TỬ THIÊNG_MỘT ĐỜI "TƯỞNG NIỆM"
KHÚC LUÂN VŨ MÙA ĐÔNG
MÙA GIÁNG SINH Ở SAN ANTONIO
MÓN NỘM 3 MIỀN_(GỎI 3 MIỀN)
HẤP DẪN HƯƠNG VỊ THỊT CỪU NƯỚNG NINH THUẬN
GÓC PHỐ DỊU DÀNG
SYLVIE VARTAN, 40 NĂM TÌNH KHÚC NICOLAS
3 NHẠC SĨ NỔI TIẾNG CÙNG SAY ĐẮM MỘT NÀNG TIÊN _CHUYỆN TÌNH NHẠC SĨ NGUYỄN THIỆN TƠ TÁC GIẢ CA KHÚC "GIÁO ĐƯỜNG IM BÓNG"
HÃY SỐNG CUỘC SỐNG CỦA MÌNH VÀ QUÊN ĐI TUỔI TÁC
BÀI THÁNH CA BUỒN VÀ CUỘC TÌNH DƯỚI MƯA
CẢNH THẦN TIÊN PHẢN CHIẾU TRÊN MẶT NƯỚC
BỘ ẢNH THẦN THOẠI CỦA NHIẾP ẢNH GIA CARLOS IONUT
CÁ LINH_ĐẶC SẢN MIỀN TÂY MÙA NƯỚC NỔI
SỐNG TỬ TẾ
SAI LẦM KHI TỨC GIẬN
CHI RỒI CŨNG QUA
KHE NỨT TRÁI ĐẤT BIẾN THÀNH HỒ NƯỚC TUYỆT ĐẸP_HỒ BAIKAL
NHỚ CON CÁ HỐ THÁNG GIÊNG
TRẢ LẠI THOÁNG MÂY BAY
MỖI PHÚT GIẬN DỮ
KHI VIỆT NAM MÌNH KHÔNG CÒN ĐẸP TRONG MẮT BẠN BÈ THẾ GIỚI...
6 VIỆC KHÔNG NÊN LÀM
THƯƠNG LẮM THÁNG 12
SỰ IM LẶNG NGỌT NGÀO
NHỮNG SẮC MÀU CUỘC SỐNG
ĐÔI ĐIỀU VỀ NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG BÀI THƠ "MẮT BUỒN" CỦA NHÀ THƠ BÙI GIÁNG
TIẾNG VIỆT DỄ THƯƠNG QUÁ
NẾU ĐỐI DIỆN VỚI THỬ THÁCH
GIẾT THỜI GIAN
TÀI SẢN QUÍ GIÁ NHẤT CỦA CON NGƯỜI
CHỈ MỘT CHÚT THÔI MÀ!
NGUỒN GỐC BÀI " KÈN MẶC NIỆM TỬ SĨ HOA KỲ"
NHỮNG NGÔI VƯỜN VÀ CÁNH ĐỒNG ĐẦY SẮC MÀU
THE POWER OF HUGS (SỨC MẠNH CỦA NHỮNG CÁI ÔM)
NHỮNG CÂU TRẢ LỜI CỦA NỮ TÀI TỬ AUDREY HEPBURN KHI ĐƯỢC HỎI VỀ BÍ QUYẾT LÀM ĐẸP CỦA BÀ
NHIẾP ẢNH GIA DANIELA BABIC ĐÃ CHỤP ẢNH CON TRAI 10 THÁNG TUỔI CỦA MÌNH CÙNG VỚI CÁC CON VẬT
ĐỪNG CHỜ ...
TRÊN THẾ GIAN NÀY...
NGÀY HÔM QUA LÀ THẾ
KHÚC HÁT CHIỀU MƯA NĂM CŨ “BÂNG KHUÂNG CHIỀU NỘI TRÚ”
MỘT CÂU CHUYỆN TÌNH… ĐỂ RA ĐỜI NHẠC PHẨM BẤT HỦ "nắng chiều"
TÉP BẠC MIỀN TÂY NAM BỘ