December 30, 2013

THƠ TÌNH THÁNG 12


"Anh thấy không thành phố vẫn bình yên

Tháng Mười Hai lại ấm màu lễ hội

Có một chút nhớ nhau trong dòng đời rất vội
Và những ngày dài lắm để quên nhau!…


*****

Anh thấy không thành phố vẫn xôn xao
Bàn tay vắng bàn tay xuống phố
Vẫn rực rỡ như những ngày hạnh ngộ
Nỗi chờ mong đang mất mát đâu ngờ!



*****
Anh thấy không mình đã khác ngày xưa
Kí ức chẳng thể dằn vặt mãi
Bình yên quá trong một ngày gặp lại
Thấy lòng quên như chưa nhớ bao giờ…"

THƯƠNG LẮM THÁNG 12


Những ngày cuối năm trôi thật lạ đông đã về thực sự trên mỗi con đường, mùa này lá đổ hết chỉ còn lại tán vàng, những cành cây khẳng khiu chìa ra đón từng ngọn gió… Nhưng trong những héo tàn ấy, có những sinh linh nhỏ bé đã, đang, và sẽ chào đón cuộc sống này và em cô bé sinh vào tháng 12. Chẳng phải ngẫu nhiên, nhưng rất trùng hợp, những người con sinh vào mùa đông thường mang trong mình những nỗi niềm khép kín, tạo cho mình một vỏ ốc riêng và thường mang dáng dấp của mùa đông, có lẽ, âm hưởng của mùa đông – mùa sinh ra họ đã bao bọc những con người ấy! 

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và bất ngờ, người ta thường mong nó qua nhanh để chào một năm mới đến, bởi vậy, nhiều người vô tình lãng quên nó. Bởi người ta thường thích mùa thu mãi ở lại, mấy ai thích mùa đông! Nhưng, ở đâu đó trong cuộc đời này, có những người âm thầm lặng lẽ mong mười hai của một tuổi mới, một sự khởi đầu, một mầm sống, một cái cây đâm chồi, của những đêm thức trắng bên ngọn đèn vàng, chuẩn bị cho một khì thi sắp đến, của một Giáng sinh ấm áp bên những tình cảm yêu thương. 

Không đỏng đảnh như tháng hai, không kiêu kì như tháng tám, Mười Hai mang trong mình sự trầm tư khép kín. Mười Hai với những nhớ mong mòn mỏi, mười hai thẳng tính và bộc trực. Mười Hai hay làm người khác mất lòng nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, Mười Hai nhạy cảm và mít ướt. Chỉ một câu nói thôi cũng khiến Mười Hai suy nghĩ và tuôn rơi những giọt lệ. Mười Hai là vậy đó. Nhiều người ghét Mười Hai vì những cơn gió lạnh buốt thấu da thịt nhưng có những người yêu Mười Hai lắm lắm. 

Mười hai và mùa đông, vui mừng vì những lời chúc vào ngày sinh nhật, bồi hồi nhớ mẹ ta xưa, trong cơn thập tử nhất sinh đã chịu đựng những cơn đau rứt ruột gan cố gắng để ta ra đời bình an. Khi ta cất tiếng khóc đầu tiên, cơn đau nơi mẹ tan biến, những giọt nước mắt hạnh phúc của mẹ pha lẫn mồ hôi mặn chát trong một ngày gió rét. Có khi nào trong ngày vui ấy, ta nhớ đến mẹ ta? Nhớ đến những nụ cười ấm áp, nhớ những vấp ngã đầu tiên của cuộc đời ta luôn có mẹ ở bên! Dù sau này, ta có bao nhiêu tuổi đi nữa, ta vẫn mãi nhỏ bé trong mắt mẹ. Những sai trái, những nỗi buồn trong cuộc đời ta, mẹ là người xót xa nhất, bởi khi ta đau một, mẹ đau gấp trăm lần nỗi đau của ta. 

Một tuổi mới, ta lớn lên từng ngày, trưởng thành trong suy nghĩ, ta biết yêu thương, biết chia sẻ, biết động lòng trước những nỗi bất hạnh. Vì vậy, ta cần biết chịu trách nhiệm về bản thân mình, cần sống hết mình cho những gì sắp đến, tạo một niềm tin, một ước mơ để làm động lực thực hiện. Ngày hôm qua, ta sống vì ta nhỏ bé, hôm nay, ta sẽ là một con người mới, tự tin vào bản thân mình, nỗ lực hết mình để thực hiện được lí tưởng ta đã chọn. Tuy con đường ấy chông gai và còn nhiều gian khổ, nhưng xin đừng mất niềm tin rằng ta sẽ thực hiện được, bởi : ta không cô đơn, vì ta biết, có những người vẫn ngày đêm dõi theo ta một cách lặng thầm!


Chúc mừng sinh nhật bạn, chúc mừng sinh nhật tôi, và tri ân những người mẹ đã sinh ta ra trên đời! Chúc cho bạn, tôi, và tất cả những ai sinh tháng mười hai có một mùa đông ấm áp và nụ cười luôn nở trên môi!

THƯƠNG NHỚ THÁNG 12


Tiếng ghita của anh hàng xóm bên nhà chợt đánh thức tôi giữa bộn bề của sách vở. Du dương trong khúc nhạc,tôi tựa mình bên khung cửa sổ và dường như quên đi hiện tại tự lúc nào.

Một chút lạnh, một chút nhạc với bản “forever”, một chút cô đơn…một chút tháng mười hai

Vậy là lại sắp cuối năm, sắp Noel rồi. Lòng rạo rực và bồi hồi đến lạ!

Cũng là tháng mười hai ấy…Khi tôi vừa mới bắt đầu cuộc sống của một cô học trò xa nhà ở cái đất SG náo nhiệt này, tôi lang thang hàng giờ trên những đường phố giăng đèn và nhộn nhịp người qua lại mà không biết chán. Không phải là tôi thích cái không khí ấy mà chỉ đơn giản tôi muốn cảm nhận được tất cả sự nhỏ bé và cô đơn của tôi. Hơn nữa tôi muốn tìm một làn gió đi lạc nào đó mang hơi lạnh từ thành phố nhỏ quê tôi! Để tôi có thể biết rằng những ngày đông nơi ấy bây giờ như thế nào và tìm lại một chút gì đó thân thương, quen thuộc, ấm áp. Và …

Dường như lúc ấy chẳng có gì ngăn nổi bước chân tôi. Lang thang và mỉm cười. Cười vì em bé được khép mình trong lòng mẹ, mãi ngắm nhìn những ánh đèn có hình thù ngộ nghĩnh. Đôi mắt em tròn xoe. Nụ cười tinh nghịch thoáng hiện trên môi em như phát hiện ra rằng có một người chẳng hiểu cớ gì cứ đứng lặng nhìn em không chớp mắt. Cười vì một vài cô bé trạc tuổi như mình chạy hết chỗ này đến chỗ nọ thi nhau chụp hình. Cười vì một đôi tình nhân tay trong tay trong niềm hạnh phúc bất tận…

Vô tình hay cố tình mà tôi lại lạc bước đến góc đường có tiếng ghitar đang vang vọng. Không gian như thể lặng im nâng tiếng đàn vút bay trên tầng không. Anh bạn nghệ sĩ mãi đắm chìm trong lời hát và giai điệu, dường như không phát hiện sự hiện diện của tôi. Thú thật, cái cảm giác là người nghe bất đắc dĩ ấy ngồ ngộ mà thú vị đến lạ! Với bản “Promise me” ấy, có lẽ anh đang luyện tập để dành tặng cho một ai chăng? Lẽ dĩ nhiên không phải là cho tôi rồi, tôi vội cười với cái ý nghĩ như vậy. Chỉ ước rằng giá như lúc ấy tôi có sẵn bút và giấy vẽ để ghi lại người nghệ sĩ trong đêm giáp Noel này. Và rồi, tôi lặng lẽ bước đi vì không muốn phá tan cái nơi dường như chỉ dành cho anh bạn ấy…

Tôi lang thang và tưởng tưởng à mà có lẽ là mơ về những điều có thể gọi là cổ tích thời hiện đại. Đó là một cái cảnh thật romantic như trên phim hay trong truyện. Hòa vào dòng người xa lạ này, tôi cứ đi, cứ đi nhìn người này đến người khác mà không phát hiện ra rằng có một người đã nhìn tôi tự bao giờ… Ngôi sao may mắn của tôi rời khỏi tay tôi lúc nào không biết. Cái vẻ mặt méo xệch, cái dáng loay hoay tìm đồ vừa bị mất trông đến tội nghiệp. Bất chợt một giọng nói ấm áp của cái người đã nhìn tôi từ rất lâu rồi cất lên từ phía sau “ Bạn gì ơi, ngôi sao này là của bạn phải không?”. Và…



Tháng mười hai năm này lạnh hơn tháng mười hai ngày ấy… Một chút lạnh phả vào mặt để đưa tôi trở về với hiện tại. Có lẽ anh hàng xóm hôm nay xiêu lòng trước một chút gì đó của cảnh và người tháng 12 chăng mà đàn lên bản “Forever” đầy lãng mạn và xao lòng đến vậy?

Tiếng ghitar ru tôi về với bao cảm xúc của một người con gái! Là nỗi nhớ nhà da diết đã từng làm cho tôi không ít lần thút thít qua điện thoại với mẹ, hay với đứa bạn thân. Là kỷ niệm thân thương dưới mái trường năm nào, ấm áp nhưng xa vời vợi. Là một nỗi nhớ vu vơ với ánh mắt ngày xưa. Là một chút tinh nghịch con gái ôm chặt con gấu bông vào lòng và cuộn tròn trong cái chăn ấm, với những ý nghĩ vu vơ…

Tháng 12 thương nhớ của tôi là tiếng ghitar đầy hoài niệm. Tiếng đàn năm này gợi nhớ tiếng đàn năm xưa. Vẫn sẽ lang thang qua các con phố giăng đèn, ngắm nhìn mọi người,tìm một chút cảm xúc cho riêng mình và mơ về câu chuyện có ngôi sao may mắn của tôi như năm nào…

Tháng 12 năm này sẽ có khác tháng 12 của năm trước. Chắc chắn rồi, tôi đã lớn hơn một chút với ba mùa noel không ở bên gia đình. Còn một chút dư âm của năm cũ, tháng mười hai ơi cho tôi gửi những lời yêu thương về với gia đình và bạn bè . Đặc biệt là em gái thân yêu của tôi, người vân luôn ủng hộ tôi những khi gặp khó khăn nhất, người đã cùng tôi say mê bao bản ghitar, có “ Promise”, có “Forever” của những năm tháng ngọt ngào! Giá như có chút bất ngờ nhỉ, ông già Noel sẽ mang đến cho em những bản đàn ca lãng mạn ấy, để chị cùng em du dương theo phím đàn và thả mình vào những giấc mơ của riêng chúng mình, em nhỉ?
Tháng mười hai ơi…

December 28, 2013

HIẾN TẶNG




Trong truyền thống văn hóa Việt Nam luôn nhắc tới phước như một sự thực tập căn bản quan trọng để tạo nên phẩm chất cao đẹp của con người.




Phước là hành động làm lợi ích cho kẻ khác bằng biểu hiện cụ thể như tài vật, năng lực, thời giờ. Ngay cả một câu nói khích lệ, một ánh mắt chia sẻ cảm thông, một nụ cười hoan hỷ chấp nhận cũng là hành động tích cực sinh ra phước.
Nói cách khác, phước là nguồn năng lượng tốt phát sinh từ nơi tâm của người hiến tặng. Mà trong nguyên tắc tự nhiên, năng lượng tụ lại nơi cơ chế phát sinh bao giờ cũng nhiều hơn năng lượng phóng đi. Chưa kể khi năng lượng phóng đi, sẽ tùy theo điều kiện thích hợp mà nó liên kết với những nguồn năng lượng có cùng tần số đang bàng bạc trong vũ trụ, để phản hồi lại ngay nơi cơ chế gốc với một nguồn năng lượng gấp bội.



 Năng lượng phát sinh từ tấm lòng muốn giúp đỡ kẻ khác có công năng rất mầu nhiệm. Nó có thể khơi dậy những hạt giống tích cực trong chiều sâu tâm hồn ta, có thể nuôi dưỡng những phẩm chất quý giá mà ta đang sử dụng, có thể lấn áp hoặc chuyển hóa những nguồn năng lượng xấu do ta lầm lỡ gây ra trong quá khứ, có thể che chắn những năng lượng độc hại từ môi trường bên ngoài tràn vào để kích hoạt những hạt giống xấu.

Nhưng phần lớn chúng ta đều cho rằng chỉ có người hiến tặng mới quan trọng. Sự thật, người nhận cũng quan trọng ngang bằng với người hiến tặng, vì người nhận chính là đối tác giúp cho năng lượng tình thương nơi người cho phát sinh. Không có gì sai khi phát biểu rằng, nếu không có người nhận cũng không có người cho.

Có phải đôi lúc ta muốn làm một điều gì cho ai, nhưng họ lại khước từ hoặc là họ không còn có mặt ở đây nữa, nên ý niệm đó sẽ không thể nào thực hiện được, ta không thể gọi là người cho. Vậy nên người cho phải cần người nhận. Dù hành động cho chỉ là biểu lộ của tình thương chứ không hề có ý tạo phước gì cả, nhưng một điều rất căn bản mà chúng ta thường hay quên đó chính là vị trí quan trọng của đối tượng tiếp nhận.

Người nhận biết ơn và trân quý người cho đã đành, mà người cho cũng phải biết ơn và trân quý người nhận nữa. Đó là nguyên tắc rất sâu sắc tạo nên sự cân đối và hòa bình trong các mối liên hệ.
Thực tế cho thấy kẻ cho thường dễ mắc sai lầm này, chứ ít khi nào người nhận dám tự cho mình là quan trọng. Người cho hay tỏ thái độ ban phát của kẻ bề trên, đôi khi còn đòi hỏi bên kia phải hết lòng thành khẩn hay quỳ lụy trước mình thì mới chịu giúp đỡ. Cái đó chỉ là một sự đổi chác, tôi cho anh cái này thì anh phải cho tôi lại cái kia, đích thực không phải là một sự hiến tặng.

Người cho nếu không cảm nhận được niềm vui khi thấy người nhận thoát khỏi khó khăn hay hạnh phúc hơn, cũng như không thấy được nhờ người nhận có khó khăn hay thiếu hạnh phúc nên tình thương trong ta mới có cơ hội phát sinh và lớn mạnh, nghĩa là vẫn chưa thấy được cho cũng chính là nhận, thì thế nào những đòi hỏi cũng phát sinh và mâu thuẫn trong các mối quan hệ bắt đầu xảy ra.

Khi thương yêu một người nào ta thường hay chủ quan cho rằng mình hoàn toàn vì người đó. Nhưng khi vì một lý do gì đó mà họ không còn hay ho, không còn dễ thương, hay mắc phải một lầm lỗi lớn thì ta có còn thương họ được nữa hay không? Chắc là không. Nhưng tại sao?
Lẽ dĩ nhiên trong một liên hệ nào cũng cần kèm theo những điều kiện thì mới có thể đi đến và thắt chặt với nhau, nếu đó không phải là tình cảm thiêng liêng của cha mẹ hay tình thương của những bậc từ bi. Dù vậy, càng bớt đi những điều kiện cho nhau, nghĩa là mỗi bên cần phải bớt đi những nhu yếu ích kỷ của mình, phá bỏ ranh giới riêng biệt giữa mình với người kia, thấy được khó khăn hay nỗi khổ của người kia cũng chính là của mình, thì tình thương sẽ vượt lên đỉnh cao, đạt tới mức chân thật.

Ta thấy nhiều người rất tội nghiệp, càng thương yêu thì càng trở nên khô héo, trái tim co rút lại. Tại vì họ bị hụt hẫng và thất vọng khi thấy những gì mình cho đi quá nhiều nhưng không được bù đắp một cách xứng đáng. Mà phần lớn những điều kiện của họ chính là muốn sở hữu người kia một cách tuyệt đối. Bỏ ra ít nhưng muốn thu lại nhiều thì chỉ là một sự đầu tư trong thương mãi, chứ không phải thương yêu.

Trong khi tình thương chân thật là phải biết đặt lợi ích của đối tượng ngang bằng hoặc lên trên quyền lợi của mình. Để cho người kia được hạnh phúc, dù phải chịu thiệt thòi, ta vẫn chấp nhận và vẫn thấy hạnh phúc như thường. Bởi lẽ càng cho đi thì tình thương trong ta càng lớn mạnh, và dung lượng trái tim của ta sẽ càng nới rộng ra. Nghĩa là một tình thương chân thật bao giờ cũng gắn liền với sự hy sinh, bao dung và chấp nhận.

Có lần bà Shanon, một thiếu phụ người Mỹ rất hiền hậu và tốt bụng, đến thiền thất của tôi để xin làm một quyết định. Con chó của bà đã già yếu, không còn ăn uống được nữa và nằm một chỗ rất khó nhọc. Mỗi lần có ai đi ngang qua, nó luôn ngước nhìn theo mà nước mắt lưng tròng, trông rất thảm não.

Bác sĩ thú y đã khuyên bà đừng để nó tiếp tục trong tình trạng đau đớn như vậy, hãy tiêm cho nó một mũi thuốc để kết thúc. Bà biết điều bác sĩ khuyên là cần thiết, nhưng bà không làm được. Bà cảm thấy quá xót xa vì con chó đã ở với bà suốt mười lăm năm trời, và nó là người bạn thân thiết nhất trong những ngày tháng cô đơn giữa vùng núi non hiu quạnh. Tại vì bà đã ly hôn từ nhiều năm qua.

Tôi đã hỏi bà Shanon là nếu bà đã biết con chó đang trong tình trạng sống lây lất đau khổ như vậy thì lý do bà muốn níu kéo là thật sự vì con chó hay vì chính bà? Bà Shanon im lặng rất lâu mà vẫn chưa tìm thấy câu trả lời.

Tôi nói nếu bà lấy cảm xúc bảo vệ sự cô đơn của mình ra, để đặt vào nỗi khổ sở của con chó thì bà sẽ hiểu nó muốn gì ngay trong lúc này. Bà thật sự thương nó thì bà hãy làm theo ý của nó đi. Bà phải can đảm và chấp nhận sự mất mát này để đối tượng thương yêu của bà được mãn nguyện, hạnh phúc.

Mắt bà Shanon bỗng sáng lên, ra chiều thấm thía. Bà đồng ý theo lời khuyên của bác sĩ và theo sự hướng dẫn của tôi. Chiều ngày hôm đó, tôi đã nhận lời thỉnh cầu của bà đến tụng kinh cầu nguyện cho con chó, mặc dầu bà ta theo đạo Tin lành.

Khi nghe một người thân đang trong cơn hấp hối, ta thường hốt hoảng lo sợ. Ta quỳ trước Chúa hay trước Phật để cầu nguyện cho người đó đừng chết. Câu hỏi được đặt ra là trong chiều sâu của ý nguyện đó, ta hoàn toàn vì muốn người kia vượt thoát tình trạng khổ đau để được sống tiếp, để được thừa hưởng những quyền lợi từ cuộc sống, gia đình và cả bản thân ta nữa, hay chỉ vì ta sợ mình phải chịu cô đơn lạc lõng, sợ mất người ấy rồi sẽ không còn ai thương yêu và nâng đỡ?

Hai thái độ khác nhau. Một cái vì người, một cái vì mình. Cũng có khi ta rơi vào tình trạng nửa vì người và nửa vì mình, thì sự nguyện cầu đó cũng khó thành công được.

Công tác từ thiện cũng vậy. Nhiều người có thể bỏ rất nhiều tài vật, năng lực và thời gian ra để giúp đỡ những kẻ đang gặp những hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh. Hồi đầu vì tình thương mà họ làm, nhưng sau vì thiếu khả năng kiểm soát tâm tự mãn, cộng thêm những cảm xúc biết ơn và quý trọng của người nhận, đã khiến cho họ mau chóng vướng kẹt vào danh dự, luôn thấy sự quan trọng trong vị trí bố thí của mình.

Họ dễ dàng giận hờn khi người nhận không thể hiện sự niềm nở quan tâm đặc biệt. Họ có thể nổi quạo hoặc la hét khi bên kia thực thi không đầy đủ những điều họ đã đề ra. Họ còn tự cho mình cái quyền trách móc, phê phán hay nghi ngờ người kia đã không sử dụng đúng mức tặng phẩm giá trị của mình.

Cho nên nhiều người làm công tác từ thiện lâu năm mà vẫn không có hạnh phúc. Nhân danh tình thương họ đã vung vãi không biết bao nhiêu năng lượng độc hại từ lời nói và hành động đầy uy lực của mình. Đôi khi ta còn chứng kiến vài người làm công tác cứu hộ mà lại tỏ thái độ hất hủi coi khinh kẻ khác. Họ có thể bỏ ra cả khối tiền bạc cho những chương trình ủy lạo đang là tâm điểm chú ý của báo đài, nhưng cũng dễ lạnh lùng trước một đứa bé bất hạnh đói khát giữa đường hay bị tai nạn trong bóng đêm.

Hóa ra làm từ thiện cũng là một loại biểu diễn, trong đó, họ luôn cần khán giả tưởng thưởng nồng nhiệt. Có khi hiến tặng xong thì họ lại sinh tâm hối tiếc, hoặc biểu lộ những phản ứng rất kỳ cục. Tại vì bên nhận đã không tiếp tục vinh danh, ca ngợi và nồng nàn với họ như trước nữa. Trong khi “từ thiện” có nghĩa rất đẹp, đó là hành động làm lợi ích cho kẻ khác xuất phát từ sự rung cảm chân thành của trái tim.

Cho nên tính ủy lạo phải chứa đựng tâm từ. Tâm từ là tình thương không điều kiện. Ta không đòi hỏi bên kia phải làm thế này hay thế kia thì ta mới chịu giúp. Thương là cứ thương, giúp là cứ giúp, không phân biệt đối tượng kia là ai, có xứng đáng hay không, vì nó không đứng trên lợi ích của cá nhân.

Không phải trở thành một bậc thánh thì ta mới có tâm từ. Chẳng phải có đôi lúc tâm ta bỗng trở nên rộng lớn, ta chấp nhận hay tha thứ cho người kia một cách rất dễ dàng, đó chính là lúc năng lượng trong ta đang dồi dào. Muốn cho năng lượng dồi dào thì trước tiên ta phải có một nhận thức sáng suốt và một quá trình luyện tập đúng đắn.
Nhận thức sáng suốt là thấy mình phải nhờ vào ân tình của vô số điều kiện trong vũ trụ này thì mình mới có thể tồn tại và hạnh phúc được. Cho nên hãy luôn dễ chịu và tỏ lòng biết ơn tất cả, hãy cố gắng giúp đỡ trong điều kiện có thể để ta và họ không còn sự cách biệt, bởi khi nào xóa bỏ được lằn ranh cao thấp giữa mình và người khác thì lúc ấy tâm của ta mới nhập vào đại thể bao la. Tâm càng lớn thì sự tự do của ta sẽ càng lớn.

Quá trình luyện tập phải bắt đầu từ những lúc bình thường, khi chưa có vấn đề cấp bách xảy ra. Hằng ngày ta nên tập gửi tâm từ của mình đến những đối tượng ở chung quanh.
Mỗi khi chạy bộ trên con đường bóng mát, ta hãy thực tập gửi năng lượng bình an và tình thương đến những hàng cây, mong cho chúng luôn xanh tốt và vững chắc. Khi tiếp xúc với dòng sông, ta hãy gửi năng lượng tươi mát và ngọt ngào theo dòng sông đến tận những miền xa để tô bồi thêm phù sa cho những bên đất lở. Khi nhìn một áng mây trôi ta cũng có thể gửi năng lượng an lạc, nhẹ nhàng trong ta để đám mây kia có thêm sức mạnh làm trách nhiệm đem mưa đến những cánh đồng nho hay những đám mạ non.

Khi thấy một bé thơ đến trường ta hãy dùng tâm từ để ôm em vào lòng, cầu nguyện cho em giữ mãi lòng thật thà và trong sáng. Khi bắt gặp một người gánh hàng rong bên đường, ta có thể chia sẻ năng lượng ấm áp để an ủi phần nào những vất vả gian lao. Khi nghe tin một người xa lạ đang rơi vào tình trạng bế tắc khổ đau, ta hãy gửi năng lượng tình thương để che chở và cầu nguyện cho người ấy mau thoát nạn.
Khi được tin trận động đất đã cướp đi sinh mạng của hàng vạn người, nếu không có điều kiện cứu hộ trực tiếp, ta hãy buông bỏ bớt sự hưởng thụ, giành nhiều thời gian và tâm lực cho việc tích tụ năng lượng an lành phóng tới nơi ấy để kịp thời góp phần xoa dịu. Vài trăm bạc gửi đi cũng không bằng tình thương của ta được thể hiện trong vài ngày hay một tuần lễ sống vì những nạn nhân ấy.

Bởi năng lượng tâm từ rất mầu nhiệm, một khi được phóng ra từ sức mạnh trong tâm thì nó sẽ lên đường xâu kết với năng lượng tâm từ của những người khác trong vũ trụ này để kết thành một hiệu ứng đáng kể. Hiệu ứng này không chỉ làm xoa dịu những nỗi khổ niềm đau tạm thời, mà còn giúp cho những nạn nhân kia không rơi vào vực thẳm của tâm thần hay trầm cảm, mau chóng hồi phục và có thể làm nên những điều kỳ diệu khác nữa.

Một người tạo ra năng lượng tâm từ đã có công năng to tát như vậy, nếu mười người hay một trăm người cùng thực tập thì sức chuyển hóa sẽ không thể nào lường nổi. Cho nên để cứu vãn tình trạng thiên tai hay chiến tranh đang còn diễn ra khắp nơi trên thế giới, con đường duy nhất là chúng ta phải buông bỏ sự ích kỷ hưởng thụ, để cùng nhau chế tác năng lượng tâm từ qua nhiều hình thức trong đời sống chánh niệm.

Một điều hết sức kỳ diệu là tâm từ càng lớn thì hiểu biết trong ta sẽ càng lớn, nghĩa là những phiền não trong tâm cũng không còn không gian để sống, vì không gian của phiền não chính là u mê. Đời sống không còn những u mê, không còn những nhận thức sai lầm là đời sống của một cõi bình an và hạnh phúc, con người biết sống trọn vẹn với chất liệu chân thật nguyên sơ của mình.

Thắp lên ngọn lửa hồng
Ấm áp cả trời đông
Giữa cõi đời lạnh lẽo
Cần nhau một tấm lòng

GIÓ MÙA VỀ


Gió mùa về sớm hơn thường nhật là món gia vị ngọt ngào chêm vào cuộc sống, làm thư thái bao tâm hồn bề bộn. Người dễ cảm nhận có lẽ đã nghe mùa thu trở mình mang theo cái lạnh xốn xang…

Tiếng Violon góc đường Hai Bà Trưng chiều tà thêm réo rắt ru hồn với nhịp điệu bài hát về nỗi nhớ mùa đông quen thuộc: “ Dường như ai đi ngang cửa/ Gió mùa đông bắc se lòng…” Có chăng những âm điệu ấy cũng được khơi nguồn bất chợt từ thông điệp gió mùa về mà sao chứa chan cảm xúc đến thế. Vẫn nguyên sơ một cảm giác tháng mười có gió thật nhiều và thảng thốt mưa bụi giăng trên những con đường lao xao trút lá.

Gió trở mình qua những mái nhà lúp xúp, gọi chiều đến mau hơn. Mâm cơm hội ngộ khói thơm nghi ngút sao bỗng thân thương lạ, gợi về tình yêu da diết tổ ấm luôn thường trực trong mỗi con người. Rồi sẽ “lười” ra phố, “lười” lang thang đi chơi khuya, và “lười” cả những gặp gỡ hẹn hò… nhường chỗ cho bao tình cảm háo hức đợi chờ những tiếng rao quà trên một con phố vắng. Cảm giác lâng lâng khi được truyền tay nhau bắp ngô hây hẩy nóng, hay những gói xôi tinh khôi còn chứa chan mùi cuống rạ… trong phiên chợ đêm càng thi vị.



Gió mới về và lại vấn vương nhớ một cảm giác đã từ lâu quen thuộc, xao xuyến. Gió mơn man se sắt nhưng vẫn mát dịu sau bao bộn bề. Gió mang cái lạnh hồn nhiên, là lạ và lâng lâng cảm xúc. Mùa thu chạnh lòng bởi phút chốc bị lãng quên… Bảo sao người Hà Nội hằng yêu da diết từng khoảnh khắc mùa về rồi lạc lối ngay trên cung đường cũ. Tờ lịch đã mòn vẹt sang phía bên kia thời gian một năm đang ẩn chứa một thông điệp mới: Hà Nội sắp đến tiết lập đông…

December 26, 2013

HÃY CỨ YÊU ĐI, KHI MÔI CÒN ĐỎ


Ca khúc While Your Lips Are Still Red của NightWish được cả những ai không phải là fan nhạc rock yêu thích bởi giai điệu giao hưởng du dương, hùng tráng và lời ca khích lệ ý nghĩa: Cô gái ơi, hãy cứ yêu đi khi đôi môi còn đỏ.

"Con gái càng lớn thì son môi càng đậm. Mà con gái càng đẹp thì son môi càng đỏ. Môi còn đỏ khi còn xuân sắc. Môi vẫn sẽ đỏ khi máu vẫn chảy trong huyết quản. Nghĩa là nhiệt huyết vẫn còn".

Mùa đông rét mướt cũng làm cho cảm xúc “đông” kín phần nào, cái nỗi một mình cũng vì thế mà càng trở nên giá buốt. Những ngày lạnh tím tái này tôi thường chọn dùng thỏi son đỏ nhất và tô đậm hơn bình thường một chút. Cô gái với đôi môi đỏ là tôi trong gương hình như xinh đẹp hơn. Đôi môi đỏ như “đốm lửa hồng”, nhóm lên sinh khí và tan chảy dần dần cái phần “đông” kia. Tôi chợt thấy như văng vẳng đâu đó giai điệu du dương của ca khúc While Your Lips Are Still Red. Cứ như có một ai đó đang thì thầm bên tai tôi: "Này cô gái ơi, hãy cứ yêu đi, khi đôi môi còn đỏ…"

Hãy cứ yêu đi, khi đôi môi còn đỏ 1


Con gái càng đẹp, son môi càng đỏ

"Thức ăn nuôi sống thể xác, tình yêu nuôi dưỡng linh hồn". Khi mới chập chững biết rung động, tình yêu như một phép màu thần kỳ. Lớn lên một chút, chúng ta ngại nói ra những lời yêu thương, ngại công nhận “thức ăn cho linh hồn” kia. Từng trải thêm một chút, chúng ta mới thấm thía… Là thế, con người không có tình yêu sẽ khô cằn lắm và cũng trở nên phũ phàng hơn.

Chúng ta, con gái hay con trai, đàn ông hay phụ nữ, còn trẻ hay đã luống tuổi, một cách vô thức hay có chủ ý, đều đang đợi chờ và tìm kiếm tình yêu. Bởi tình yêu mang lại cảm giác ấm áp, an toàn và trọn vẹn. Nhưng song hành với chúng là đổ vỡ, là cô đơn, là khủng hoảng. "Không gì là mãi mãi". Quy luật có vẻ khắc nghiệt đó khiến chúng ta nửa mong chờ tình đến, nửa e sợ lao vào rồi sẽ chuốc lấy khổ đau. Khi chia tay một mối tình, như con sói bị thương, ta thu mình lại, cảnh giác hơn, nghi ngờ hơn, ngần ngại mở lòng đón nhận một người mới. Có những trái tim đã hóa đá. "Làm sao để quên đi người cũ, những kỷ niệm đẹp cũ, những vết thương? Có thể sẽ chẳng yêu ai được nữa".

"Nhưng này em ơi, trốn tránh không an toàn như em nghĩ". Không lăn xả, em không thể trưởng thành. Trốn tránh cũng luôn có rủi ro như bao lựa chọn khác, đó là nỗi cô đơn sâu thăm thẳm và một trái tim “cớm nắng”. Bức tường chia cắt em với thế giới lộng lẫy ngoài kia mà em xây lên càng cao, càng dày, em càng nhanh chết dần chết mòn trong cái ngục tù tự tạo lạnh lẽo ấy.

Nhưng rồi sẽ đến lúc mọi chuyện ổn cả thôi. Mây mù sẽ tan, cảm xúc của em sẽ lại sạch trong như bầu trời quang đãng sau một cơn mưa lớn. Khi chia tay mối tình rực rỡ ấy, em không thể yêu ai được nữa đâu… cho đến khi em yêu người tiếp theo. Một người khác sẽ đến với em, gõ cửa, hé cửa, rồi ánh nắng sẽ theo đó mà ùa vào cái thế giới đang rét mướt như mùa đông của em. Và em sẽ được sưởi ấm, môi em sẽ hồng hào trở lại.

Em ơi, môi em còn đỏ và tóc em còn đen… Tóc đen là để vờn bay trong gió, chớ có rủ xuống để che đậy khuôn mặt rầu rĩ của em. Môi đỏ đừng khép chặt xa lạ, hãy hé ra để nói, để cười, để hôn. Nắm lấy bàn tay ai đó đi cho đỡ lạnh, em sẽ được dìu dắt, được vững vàng hơn. Thời gian để chìm đắm trong yêu đương không bao giờ là lãng phí, và cũng chẳng bao giờ là đủ đâu. "Cô gái trẻ có đôi môi đỏ ơi, đừng để trái tim già cỗi, đừng tiếc nuối quá khứ mà làm gì". Những ngày yêu đầu sẽ không bao giờ trở lại. Cái đẹp rực rỡ của chúng đã tàn lụi, nhường chỗ cho những chuỗi ngày yêu rực rỡ mới.

"Cô gái à, hãy cứ yêu đi, khi đôi môi còn đỏ…"

While Your Lips Are Still Red là ca khúc của ban nhạc symphonic rock NightWish nổi tiếng của Phần Lan. Ca khúc được sáng tác cho bộ phim Lieksa! ra mắt năm 2007. MV của While Your Lips Are Still Red trích dẫn những cảnh quay trong phim, được phát hành vào ngày 14 tháng Sáu năm 2007. Ta có thể dễ dàng hiểu được một phần nội dung của bộ phim qua MV của ca khúc này.


December 24, 2013

SẼ KHÔNG THẤT VỌNG ANH NHÉ


Đó là phương châm sống của anh. Em rất khâm phục bởi anh sinh ra trong một gia đình trí thức nhiều sóng gió, nhiều đau khổ và nhiều duyên cớ bất ngờ. Cha và anh trai mất sớm khi anh mới chào đời. Hai người anh khác lưu lạc hơn 20 năm mới tìm lại được gia đình.[/i]
Hai người chị phụ mẹ già nuôi bà ngoại. Anh sống riêng gia đình. Cũng có mắc sai lầm và tự nhìn lại mình để vượt qua. Cũng có những thành công đủ để kiêu hãnh với bạn bè.

Anh chọn em bởi các đức tính vị tha, đơn giản, thành thật và biết nỗ lực, biết hi vọng. Nghe anh khen nịnh cũng hay hay, em thử gật đầu khi anh ngỏ lời yêu. Em chê anh đủ thứ: bụng bự, mắt hí, môi dầy. Thật ra anh không tồi tệ như vậy đâu nhưng anh vẫn cười khì mà không giận. Rồi anh đến nhà em, được cả gia đình em yêu thương, khen ngợi. Một đám cưới đã được dự tính giữa anh và gia đình em. Em tràn ngập niềm vui.

Thế nhưng, khi anh giới thiệu em với gia đình anh cũng là lúc một gáo nước lạnh giội vào em. Chúng mình bị ngăn cản. Hỏi ra mới biết mẹ anh thích một người con gái khác mai mối cho anh lâu nay nhưng chưa được anh đồng ý.

Chuyện gia đình anh chưa xong, anh lại đổ bệnh. Ung thư máu, căn bệnh hiểm nghèo. Anh không dám cho gia đình anh biết. Anh nghĩ rằng mình sẽ chết, khuyên em bỏ anh. Em đau đớn lắm. Không hiểu sao tình duyên của em và anh lại nhiều rắc rối như vậy. Không được để anh bi quan, em lấy câu “Sẽ không thất vọng” của chính anh ra răn đe anh. Rồi lấy câu chuyện một bác sĩ mang cùng bệnh như anh, vừa điều trị thành công, cưới vợ hồi đầu năm kể cho anh nghe.

Anh được trị bệnh tại Mỹ. Gia đình anh không cho em đến chăm sóc anh. Vậy là mình cách xa nhau nửa vòng trái đất.

Thuốc vào người, anh mệt và đau đớn. Anh vẫn lo sợ em quá rầu rĩ chuyện của anh rồi bỏ bê công việc. Anh cố gắng giấu điện thoại ở gầm giường bệnh để mỗi khi tỉnh dậy kể cho em nghe tình trạng bệnh của mình, những đớn đau anh phải vượt qua. Anh nói trong tâm trí mình chỉ có duy nhất mình em, là động cơ để anh cố hết sức vượt qua đau bệnh. Chị gái của anh nói tiếng ganh tị với em, vì anh chia sẻ cho em còn nhiều hơn cả mẹ, chị và anh trai của anh cộng lại.

Rồi anh bặt tăm nhiều ngày liền. Chị của anh gửi email cho em nói tình trạng anh dường như ngày càng trầm trọng hơn. Rồi mới đây chị nói anh bị chảy máu nướu răng, thiếu tất cả bạch cầu, hồng cầu, tiểu cầu. Chị nói anh mê man bất tỉnh nhiều ngày liền nên không thể gọi điện thoại cho em được, mong em thông cảm. Em buồn lắm! Em đoán là chị gái của anh giấu điện thoại của anh nhưng không thể làm khác vì anh đang bệnh.

Giờ đây em không biết khi nào anh tỉnh dậy để đọc những tin, bài em viết như trước đây. Nhưng em đang ăn chay, và hằng ngày lạy Phật cầu nguyện cho anh. Em tin anh sẽ hết bệnh. Chuyện anh cưới ai thì tùy anh và gia đình anh quyết định. Nhưng anh hãy nhớ một điều rằng, quan điểm sống của chúng mình là “sẽ không thất vọng”. Bởi vậy, hãy yên tâm là em vẫn luôn chờ đợi anh về, anh nhé!


Còn sau ngày nữa bác sĩ sẽ kiểm tra lại máu và tủy sống của anh. Em cầu chúc mầm bệnh chưa xâm nhập vào tủy sống để anh mau khỏe lại. Mẹ và các chị em của em cũng đang cầu nguyện cho anh. Đó là cách duy nhất gia đình em có thể làm hiện giờ.

Cố gắng lên anh nhé. Thuốc tốt và nghị lực tốt sẽ giúp anh mau trị hết bệnh này, dù quá trình điều trị có đầy khó khăn.

CÒN AI ĐÓN ĐỢI NHỮNG ĐIỀU ĐÃ CỦ


Đêm nay trăng đã lại khuyết, đã lại chẳng tròn vành vạnh. Ngày trăng còn vẹn thì mình lại chẳng đến với nhau…


Em chợt nhớ như in một đoạn thơ anh từng gửi cho em vào một ngày nọ, nhớ lắm một cách lạ lùng khi những ngày qua chưa lúc nào em nhớ hết từng câu từng chữ… Trăng thì chẳng lúc nào có thể cứ tròn mãi như thế, rõ ràng là thế mà. Cuộc sống cũng không bao giờ có thể như ta muốn, như anh từng nói nó đòi hỏi ta nhiều thứ và chính ta cũng đòi hỏi nó nhiều thứ, nhu cầu của con người cứ ngày một nhiều.


Em bỗng dưng tự hỏi mình, có phải mình đang sống quá hời hợt không? Khi mà anh, cùng bao nhiêu người ngoài kia vội vã cho những kế hoạch dự định và ước mơ, như thể mỗi ngày đều có một kế hoạch mới để làm. Còn em, em sống, em yêu, em học, em làm những việc như mình muốn. Hình như em sống hời hợt và lạnh nhạt lắm với những nhu cầu và lo toan cuộc sống, em cũng làm việc tuy không thể gọi là nhiều, nhưng cũng chẳng ít hơn ai. Em cũng yêu, có thể chẳng bằng ai, nhưng không ít hơn ai đó. Em cũng học, có thể không giỏi những cũng không phải là người kém nhất. Em cũng có những ước mơ của mình, nó không phải là địa vị, không là tiền bạc, không là nhà cao xe đẹp.


Ước mơ của em là gì? Hình như chưa bao giờ anh hỏi em câu đó, đúng không? Ừ, em lớn rồi không còn là con nít nữa. Em lớn rồi, nên em phải thấu hiểu phải thông cảm phải lắng nghe. Em là người yêu của anh nên em không nên đòi hỏi quá nhiều, không nên chiếm giữ quá nhiều nghĩ suy của anh… Em chỉ nói với một mình em thôi, rằng ước mơ lớn nhất của em chỉ có hai chữ: “Gia đình”! Ước mơ nào của lý trí, ước mơ nào của con tim? Em rối lên trong những lý trí và con tim ấy. Em đã có lần nói với anh một cách mạnh mẽ: Đừng bao giờ bắt em lựa chọn giữa Gia đình và Anh, vì rồi em sẽ chọn Gia đình...

Nhưng…..........
Em chưa nói hết câu mà mình đã vội xa nhau…hay mình xa nhau từ khi còn chưa là gì của nhau, từ khi bước chân của em những tưởng đến gần hơn hóa ra lại xa hơn.


À, nghĩ lại nhé, thì có lẽ em là người ra đi trước, là người bước nhanh hơn hay lùi lại sau anh. Đến giờ anh vẫn chẳng hiểu vi sao em lại ra đi, em biết thế, nhưng anh có nhớ anh từng nói vu vơ rằng có thể anh rất hiểu em, nhưng có lẽ còn có những góc khuất mà không bao giờ anh có thể chạm đến được. Anh có thể quên nhưng em còn nhớ, và em chỉ đã im lặng thôi. Rồi em ra đi, vì là kẻ yêu đuối nên em đã ra đi, vì là em chọn “Gia đình” nên mình chia tay…


Nhưng anh có thấy, chưa bao giờ em bắt anh phải lựa chọn điều gì từ khi mình đến với nhau không? Em đã gắng không bắt anh phải khó khăn quay quắt trong cái lựa chọn không phải là điều muốn và cần của anh. Em đã nhiều lần nhận vết thương về mình, vì người ta vốn “khổ vì yêu sai duyên và mến chẳng nhầm người…” em không thể yên lành ngồi đó mà nhìn thấy anh quay quắt vật vã trong đau đớn những sự lựa chọn, không thể nhìn anh ngồi đó mà khổ sở bởi chính em!


Có phải em sống quá tâm linh và phiêu diêu khi nghĩ về anh mà trộn lẫn nhiều cảm giác, nhiều nghĩ ngợi. Em đã hỏi: tại sao anh lại chọn em thay vì người khác? Anh bảo đó không phải là sự lựa chọn, đó là ở con tim mình, yêu thì không có lựa chọn!


Nhưng.................
Em đã ra đi, em đã không ở bên anh nữa, vì em đã chọn lấy ước mơ của lý trí. Cái ước mơ chỉ hai chữ đó. Anh trách em, buồn em, giận em và thấy hụt hẫng và mất mát vì em! Em biết chứ, em đã muốn nói lắm rằng đó là ước mơ của lý trí, em vẫn luôn giữ ước mơ của con tim, chưa bao giờ em chọn lý trí và bỏ con tim. Em chọn lấy lý trí để giữ ước mơ của con tim…một ước mơ cho những bao la, mênh mông và hư ảo mộng mị…một ước mơ nhỏ nhoi cho em cho anh...

Và .....................
Trên đường đời vô tình tấp nập này, có thể cho ta gặp lại nhau một lần…có để cho em gặp lại anh, có để cho anh nghe hết câu nói về ước mơ của con tim, câu nói của lý trí sống vì con tim…

Chiều nay trời đổ mưa, đang tháng tư anh ạ…em lại nhớ da diết những cơn mưa tháng 6 đưa mình đến với nhau, nhớ da diết ngọn gió tháng 7, nhớ da diết mùa thu tháng 8…giờ không phải là tháng 6, cũng chẳng có gió tháng 7, thu năm xưa cũng chẳng về lại được… Chuyến tàu cuối cùng đã rời bánh, mang trên nó những hành lý nặng nề chẳng đóng tên...nơi trạm dừng xa kia...còn ai đón đợi những điều đã cũ không anh?  



MỘT MÙA TRĂNG CỦ


Ngày ấy tôi thích nghe guita vào buổi tối ...nhất là những tối có trăng . Dưới vòm cây ô môi trước sân nhà , ánh trăng cứ lấp ló sáng lung linh ... và tiếng guita cứ rải vào lòng cái thứ âm thanh sóng sánh .

Đêm thơm như một dòng sữa... Đêm đẹp một cách diệu kỳ ... Cả con đường đất bát ngát ánh trăng , giàn ti-gôn lim dim ngủ , những chiếc lá ô môi thì thầm với gió ....Rồi những âm thanh của Serenade , của Hương xưa , của Hoài cảm ,của Biển nhớ...cứ ngây ngất lòng, cứ ngây ngất đêm , cứ ngây ngất đất trời... đến độ tôi có cảm giác mọi cái đều tan đi.. loãng ra.. chỉ còn ánh trăng trong và tiếng guita giao hòa..

Ngày ấy, chẳng hiểu ba tôi tìm được ở đâu cây ô môi và trồng trước sân nhà . Chị em tôi lớn , cây ô môi cũng dần lớn...và từ lúc nào, nó trở thành một hình ảnh gần gụi , thân quen với chúng tôi và bạn bè . Mỗi tối , dưới vòm cây ô môi rủ lá... tiếng đàn , tiếng hát cứ mênh mang .Và với tôi , cây ô môi là người bạn đã lặng lẽ nghe tôi thì thầm bao nhiêu chuyện..cả một thời con gái ....




Ngày ấy , tôi thích nghe Serenade khi đêm đã thật là đêm , khi chỉ còn Trăng . còn Tôi và còn tiếng Guita thức ... Đó có thể là tiếng đàn của em tôi hoặc của T - người bạn của chúng tôi - Tiếng đàn vang trong đêm.. ban phát cho đêm sự run rẩy của nỗi đau , cái ngọt ngào của nỗi buồn... và cái chết dường như cũng trở nên dịu dàng, êm ái biết bao..vào thời khắc ấy.

Thời gian... tựa cánh chim bay.. Cuộc đời đã có bao ngã rẽ... Ba tôi mất.. Chúng tôi rời xa ngôi nhà kỉ niệm với giàn ti-gôn nghịch ngợm bò quanh .. với cây ô môi tháng ngày dang tay đón nắng , đón gió , đón cả những vui buồn cái thời tóc thả gió bay.... Chị em mỗi đứa một gia đình riêng , một cuộc đời riêng ... bạn bè đứa còn đứa mất ... tiếng guita xa lắc... lãng quên .... Còn ai trở về con đường xưa bát ngát trăng vàng ???

"Ta về phố nhỏ- Ô - Biển nhớ ... Dạ khúc - Sầu - Buồn - phố có hay ???"

Có bao giờ trở lại mùa trăng cũ ...?

NƠI YÊU THƯƠNG ĐI VỀ




Tình cờ đọc lại bài thơ “Quê hương” của Giang Nam, tôi bồi hồi trôi về tuổi thơ và miền quê yêu thương của mình:

“Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao…”


Tuổi thơ tôi trôi qua êm đềm nơi miền quê Phú Yên. Đi đâu xa, quay về bên ông bà nội, ba má nơi ngôi nhà sân gạch thơm mùi rơm rạ, tôi lại nghe lòng mình bình yên. Bình yên đến từ ruộng lúa, nơi bước chân mình bồi hồi đi qua. Đến từ bụi tre tuổi thơ nào mình nô đùa. Đến từ cái sân gạch, nơi có dáng bà cặm cụi quét dọn. Đến từ bữa ăn sáng đậm đà má chuẩn bị khi tôi còn ngủ vùi. Sớm thức dậy. Nhẹ bước ra đồng. Nghe hơi sương mát lành nhẹ thấm vào người. Vươn vai, hít đầy lồng ngực mùi đồng quê. Những kỷ niệm ngày nhỏ lại thổn thức. Cứ thấy mình thơ dại…

Con nít quê tôi thân với con bò, con nghé như thân những người bạn. Tuổi thơ, ngày hai buổi, một buổi tôi kẹp cái cặp sau lưng, ton ton đến trường, một buổi đội nón, cầm cái roi bé tí đi chăn bò. Bò thong thả gặm cỏ, tụi nhóc tụi tôi tưng bừng rượt bắt hay rôm rả kháo nhau cây xoài, cây mít nhà nào trong xóm đang ra trái ngon lành để “canh me” hái trộm. Chiều về, cả bò, cả lũ nhóc chăn bò ào xuống con sông nhỏ, đạp nước tung tóe. Tiếng cười làm chộn rộn cả một khúc sông. Vui tưng bừng là những hôm dãi nắng, cùng lũ bạn tíu tít bắt cá, đào dế, hái trộm trái cây bị chó rượt... Mê mải đến quên trời đất. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn sơ vậy.



Quê nghèo. Hiền như khoai sắn. Tuổi thơ tôi thuộc từng ụ rơm, bụi tre ven đường đi học, tiếng gà gáy buổi sáng sớm, miếng bánh tráng thơm phức, giòn rụm nướng từ tay mẹ hay những buổi dãi nắng chơi tán dép, câu cá, bắn bi… Những giấc ngủ buổi trưa thường có má phe phẩy chiếc quạt thơm mùi khói bếp. Giấc ngủ êm êm khi có bàn tay má khẽ vuốt mái đầu hay gãi rôm ở sống lưng. Mỗi khi tình cờ nhớ lại, cứ nghe lòng mình bồi hồi nhớ bàn tay má chai sần. Bàn tay một đời rơm lúa. Một đời bếp núc. Một đời yêu thương… Chợt nhớ bàn tay em. Bàn tay không chai sần như bàn tay bà, bàn tay má, nhưng cũng đong đầy yêu thương vô bờ trong mỗi chăm chút.

Lòng vẫn thầm ước, có thật nhiều dịp đưa em về quê! Để cùng em đi trên con đường tôi đến trường ngày nhỏ. Để chỉ cho em cánh đồng nào tuổi thơ tôi chăn bò, thả diều, bắt dế. Cùng em nghe cái mát lạnh nơi con sông quê tuổi thơ nào tôi hồn nhiên đạp nước. Cùng em sẻ chia những cảm xúc trong veo, chẳng vướng bận lo toan. Để những yêu thương chưa kịp nói thành lời mà em vẫn cảm nhận được.

Vài ba ngày, má lại gọi điện thoại hỏi thăm: “Bây ăn uống, ngủ nghỉ thế nào? Cơm bờ cơm bụi hoài phải không? Về đây, má nấu món này món nọ cho ăn”. Cứ nghe lòng rưng rưng. Giận má nhắc làm chi làm… mình nhớ. Cũng thiệt ngộ, những cuộc điện thoại chẳng bao giờ thiếu chuyện con trâu nhà mình có khỏe, bầy heo có mau lớn, miếng ruộng nhỏ xíu của ba có trĩu lúa? Hỏi từ bà con đầu trên xóm dưới đến thằng cu nào trong xóm hình như năm nay thi đại học… Ai nói mình “tám” cũng chẳng sai, nhưng những câu chuyện nhỏ xíu, khoai sắn ấy như một cầu nối giữa mình và quê nhà.

Có ai đó ví cha mẹ như người thả diều. Con là cánh diều khát gió. Và cuộc sống là bầu trời rộng lớn. Song, dù đi đâu xa, cánh diều con vẫn không thôi nhớ về quê hương. Bởi một lẽ giản dị: Ở nơi ấy, bao yêu thương vẫn đi về…


ĐÊM LẠNH MÙA ĐÔNG


Mùa đông sài gòn là khi đi trên phố em cứ đưa tay vào túi áo khoác của anh. Anh hỏi , em lạnh à , thì em nghiêng đầu bảo anh cứ nắm tay em là em không lạnh nữa đâu. Mấy ngày này ra phố môi em cứ hay hay hồng, một chút điệu đà con gái vì thời tiết này dễ làm môi em khô. Và còn gì nữa,đó là thổi son mùi trái cây ngọt lịm mà anh đã mua tặng cho em đó, anh nhớ không.



Lời bài hát đêm lạnh mùa đông_Ca Sỹ Đoan Trang

" Giáng sinh về nụ hồng nở trên cành hoa êm đềm, gió đông lạnh gọi ngàn ước mơ tình yêu trong sáng
Giáng sinh về 1 người giờ mong nhớ ai xa cách những yêu thương những kỉ niệm đến trong đêm lạnh.

Từng năm tháng dần trôi mãi để tìm chiếc áo mùa đông đẹp như những vì sao sáng trên trời lấp lánh mây hồng .. Từng năm tháng dần trôi mãi để tìm chiếc áo mùa đông đẹp như những vì sao sáng trên trời lấp lánh mây hồng.

Nụ hồng như vẫn nở trong đêm lạnh tình người thêm ấm áp. Đẹp tựa như khúc hát đón chào một ngày mùa đông..

Nụ hồng như vẫn nở trong đêm lạnh một người như băng giá đợi 1 người nơi xa lá rơi bên thềm mùa đông.. "


Chạy xe trên đường không khi nào anh dám chạy nhanh. Những ngày này bình yên làm sao. Những phút giây cùng em lang thang trên con đường chạy lanh quanh rồi cuối cùng tạt vào quán kem. Hai đứa vừa ăn kem vừa run cầm cập vì lạnh, rồi sười ấm nhau bằng những ngón tay đan kề.

Buổi tối, trước khi đi ngũ bao giờ cũng là tin nhắn anh dành cho em : " ngủ ngoan và giữ ấm bé con ". Em reply đáng yêu đến nghẹt thở : " lúc nảy em đã đánh cắp một chút hơi ấm của anh để sưởi cho em rồi, em đang ấm còn anh có lạnh không " . Và câu trả lời là : " anh cũng đã đánh cắp của em thật nhiều hơi ấm, anh sẽ ôm nó ngũ để không lạnh nữa em à ".

Mùa đông Sài Gòn không lạnh cóng như mùa đông Hà Nội. Mùa đông Sài Gòn cũng không nồng nàn hoa sữa như mùa đông Hà Nội. Mùa đông Sài Gòn có em, có mùi hương espelagogn em xoa nhè nhẹ trên cổ tay. Có nụ hôn ấm nồng của hai làn môi đang khẻ khàn rung. có cái nghiêng đầu , cái chum mũi của em khi anh đi làm quên mang theo áo ấm. Có làn khói nghi ngút bốcc lên từ tô cháo em nấu để anh giải cảm. Mùa đông sài gòn , mùa đông em. Anh vốn không mấy khỏe mạnh mỗi khi thời tiết lành lạnh như thế này, nhưng không biết từ lúc nào anh lại yêu một chút sài gòn mùa đông đến lạ. Cái lạnh ào đến, nhưng anh không còn cảm thấy quá lạnh giá nữa vì anh đã có em bên mình.


December 23, 2013

NHỮNG " DẤU HIỆU LẠ " CỦA CƠ THỂ



Đôi khi nhờ vào những biểu hiện của cơ thể, bạn có thể “tự bắt bệnh” cho chính bản thân mình. Sau đây là những dấu hiệu bất thường từ cơ thể rất dễ nhận biết.

Móng tay giòn, dễ gãy

Nguyên nhân: Cơ thể bạn đang thiếu hụt một số loại vi chất như sắt, kẽm, các axit béo cần thiết.

Khắc phục: Nên bổ sung các loại thực phẩm như thịt, cá, đậu.

Khô mắt

Nguyên nhân: Cơ thể bạn đang thiếu hụt hàm lượng vitamin A và axit béo cần thiết.

Khắc phục: Nên bổ sung các loại thực phẩm chế biến từ sữa, các loại trái cây có màu đặc trưng như xanh, vàng, cam, và các loại rau xanh.


“Lở” mép

Nguyên nhân: Có thể đang thiếu hụt sắt, vitamin B12, B6, axit folic.

Khắc phục: Nên bổ sung các loại thịt, đậu, các sản phẩm từ sữa, rau xanh.

Loét miệng

Nguyên nhân: Thiếu sắt, vitamin B12, B6, axit folic

Khắc phục: Có nhiều trong thịt, đậu, các sản phẩm từ bơ sữa, rau xanh.


Môi nẻ

Nguyên nhân: Do thiếu vitamin B2

Khắc phục: Ăn bổ sung các loại thực phẩm như bơ sữa, thịt.


Nổi mụn đỏ trên da mặt

Nguyên nhân: Thiếu vitamin B2, B6, kẽm hay các chất béo cần thiết.

Khắc phục: Có trong các loại sản phẩm bơ sữa, thịt, cá, thịt gia cầm, hải sản.


Mụn nổi dưới cánh tay và bắp đùi

Nguyên nhân: Thiếu nhóm vitamin B, Vitamin E, các chất béo cần thiết.

Khắc phục: Có trong các sản phẩm từ động vật, ngũ cốc, thịt gia cầm, hải sản.

Tóc mọc chậm

Nguyên nhân: Thiếu kẽm hay sắt

Khắc phục: Ăn thêm các loại thịt, gan, hải sản, sữa.


Xuất hiện gàu

Nguyên nhân: Thiếu vitamin C, B6, kẽm, các chất béo cần thiết

Khắc phục: Có trong các loại trái cây thuộc họ cam quýt, thịt, cá, các sản phẩm từ sữa.

Mụn

Nguyên nhân: Thiếu kẽm

Khắc phục: Có trong các sản phẩm chế biến từ sữa, hải sản.

Mắt đỏ ngầu

Nguyên nhân: Thiếu Vitamin A, B2.

Khắc phục: Các sản phẩm từ sữa, trái cây, thịt rau xanh.


Vết thương lâu lành

Nguyên nhân: Thiếu kẽm

Khắc phục: Có trong các sản phẩm từ bơ sữa, đồ ăn hải sản.


Suy nhược cơ thể

Nguyên nhân: Thiếu vitamin B6

Khắc phục: Có trong thịt, cá, thịt gia cầm.

THU HÁT CHO NGƯỜI_VŨ ĐỨC SAO BIỂN



 Nhắc đến thu, người ta nghĩ ngay đến sắc tơ vàng vương vương, và lá vàng rơi khi tình thu vừa khơi, nghe chừng như đây màu tê tái.

Nhưng đâu chỉ có thế …

Thu là màu tím chiếc áo ôm tim lẻ loi khóc anh chiều tiễn đưa, màu tím sầu thương của những chuỗi ngày vắng nhau tháng năm còn lướt mau biết bao giờ thấy nhau.
Thu là màu hoa thạch thảo chết lịm mong chờ bởi trên cõi đời mộng trùng lai không dễ.
Thu là sắc lông vũ hoàng hạc bay bay mãi bỏ trời mơ, là không gian thăm thẳm diệu vợi của đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió, là ánh sáng huyền ảo lung linh của sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.


Thu là màu xanh: xanh nuột nà trinh nguyên tà áo người mơ không đến bao giờ, xanh lơi lả lá thư nhuộm tình ân ái, xanh thơ ngây gót hài chênh vênh người em gái một sớm mai giữa chân trời lồng lộng, xanh óng gió bay cùng mây ngàn, xanh ngát trăng non gửi về với thu trần gian.

Bởi sự lãng đãng của mối tình nghệ sĩ hào hoa, nỗi buồn thu của Đoàn Chuẩn thanh thoát quá, êm đềm như đôi mắt hồ thu huyền hoặc đến mênh mang.
Một hòn đá ném xuống mặt hồ, cho ngàn sóng lan ra xa, khơi lên niềm nhức nhối khôn nguôi. Sắc xanh chợt mất, nhường cho lá vàng đổ muôn chiều … Rượu nồng, pháo đỏ, vu quy, cố nhân biền biệt còn không quay về ?   Hoa xưa đã tàn, tình ta đã tan.

Dòng sông năm xưa anh và em cùng các bạn lênh đênh trên những con thuyền để qua bên kia con sông cùng nhau, giờ đây đã vắng bóng em... Hôm nay anh trở lại bến xưa vào đúng tháng mười - mùa thu, anh đứng nhìn dòng nước trôi hững hờ, những cánh hạc bay, bay vút vào khoảng không trung xa xôi, nhìn xa xa những đồi sim ẩn hiện mà lòng nhớ em vô bờ.

" Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa.
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ."

Những kỷ niệm của đôi ta một thời hiện lên trong ký ức của anh. Tình yêu mặn nồng, những nụ hôn anh trao em đắm đuối một thời ta yêu nhau còn ẩn hiện đâu đây... Anh yêu em hơn cả bản thân mình, để rồi, định mệnh đã đẩy em ra xa anh. Anh chỉ còn biết đứng đây một mình với một nỗi đau sâu thẳm, khóc cho tình mình sao trái ngang, làm anh vĩnh viễn mất em, và giờ đây ngóng đợi em với cõi lòng tan nát, lệ ướt hoen mi...

Thời gian thấm thoát đã hơn mười năm trôi qua, cuộc đời xô đẩy mỗi người một thân phận, nhưng ngày những ngày biệt ly làm anh luôn khắc khoải nhớ đến em, nhớ tình yêu của chúng mình đã khắc sâu vào trái tim anh. Để đến hôm nay khi trở lại bến xưa anh vẫn hoài mong, hoài thương và muốn hát cho em nghe bản tình ca bất tận của đôi ta...

" Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người.
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi.
Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.
Thu hát cho người, Thu hát cho người, người yêu ơi "


Có những cuộc tình luôn đi theo cùng chúng ta theo suốt tháng năm. Cám ơn cuộc đời đã mang em đến cho anh, để đến giờ dù xa em mà anh vẫn không thể nào quên.Hãy một lần nữa thôi, cùng anh nghe " Thu hát cho người" của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển, em nhé!...một lần nữa thôi.


December 19, 2013

XÚC CẢM MÙA THU


Khi cái nóng oi ả của mùa hè dần dần dịu đi, một buổi sớm mai bạn cảm giác cái lạnh nhè nhẹ đang len lỏi vào cơ thể. Mùa thu đang đến.

Nữ thi sĩ Xuân Quỳnh đã viết:

Mùa thu vào hoa cúc 
 Chỉ còn em và anh 
 Là của mùa thu cũ 
 Chỉ còn anh và em 

Mùa thu và hoa cúc là sóng đôi, chẳng bao giờ tách rời được, đấy là qui luật của tạo hóa cũng như em và anh cùng tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi vững bền, dù mai kia hoa cúc có tàn, mùa thu sẽ qua đi. Có bao giờ bạn bước trên con đường đầy lá vàng, bất chợt gặp bóng dáng người thiếu nữ, trên làn tóc, bờ vai vướng màu vàng của lá, bạn sẽ thấy đẹp và trữ tình biết bao! Ánh mắt lạ lẫm ban đầu bỗng trở nên thân quen, trong lòng dậy nên một cảm xúc tuyệt vời: "xúc cảm mùa thu". Thử nhắm mắt lại, trong không gian thật tĩnh lặng hãy lắng nghe tiếng rơi nhẹ nhàng của chiếc lá, bạn chợt phát giác ra rằng cuộc đời và thiên nhiên có nhiều điều kì diệu, đáng khám phá biết bao! Là một trong bốn mùa của năm, giữa mùa hạ nóng bức và mùa đông lạnh lẽo, mùa thu như một nhịp cầu, một sự giao thoa tuyệt vời mà tạo hóa đã tạo ra, góp phần tô điểm cho cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Mùa thu đẹp dịu dàng bởi màu vàng của hoa cúc, hoa sao nhái. Chẳng thế mà hoa cúc tự bao giờ đã trở thành biểu tượng gắn liền với mùa thu, một sức sống không quá ồn ào, sôi nổi mà nhẹ nhàng, êm dịu không bao giờ nhạt phai. Sẽ đôi lần sau giờ học, giờ làm việc, chầm chậm một mình dạo bước trên con đường vắng, nhìn lá rơi lác đác, bạn sẽ thấy lòng xao xuyến, muốn làm thơ, muốn hát vang, những lo toan thường nhật tan biến, kỷ niệm đẹp tràn về, thấy yêu thương khát khao vô vàn một ánh mắt từng làm rung động trái tim mình

NIỀM TIN VÀ TÌNH YÊU


Từ sau bài học ấy tôi đã học cách tin người, yêu đời để sống có nơi bám víu, đó cũng là lý do để tôi sống, sống tốt (trong khả năng và niềm tin vào cái gọi là tốt của tôi). 

Có lần tôi đặt ra câu hỏi giữa hai người xa lạ họ làm sao có thể hòa hợp, có thể sống vì nhau? Câu hỏi ấy đã được một người bạn của tôi cho lời giải - đó là niềm tin. Thử hỏi một người vợ không tin chồng thì có giữ nổi chồng không? Xin thưa là không. Bởi bà vợ ấy không thể chạy theo chồng mình để quản lý 24/24 - và nếu không có niềm tin nơi chồng thì tôi chắc bà ta sẽ luôn đặt ra những dấu chấm hỏi về chồng mình và sẽ ra sức “thẩm vấn” ông chồng. Nhiều lần như vậy sẽ gây cho chồng sự ngột ngạt, khó chịu và đó chính là nguyên nhân để ông…xiu lòng trước một ai đó!


Trong tình yêu cũng vậy, nếu không có niềm tin nơi nhau thì dù có ở gần nhau cũng chỉ là “đồng sàn dị mộng”. Ba mẹ mà không tin con thì sẽ gieo vào lòng con cái sự tổn thương tinh thần, và các em ấy cũng sẽ thấy vô dụng, bất lực. 

Trở lại chuyện xác tín niềm tin nơi nhau - nó rất quan trọng và trong mỗi việc từ nhỏ đến lớn, từ thô đến tinh… đều góp phần làm nên một con người có đáng tin cậy hay không. Trong tình yêu nhiều bạn hỏi tôi: tại sao mình lại cảm thấy không tin vào tình yêu? Tôi không cắt nghĩa nhiều mà chỉ tóm gọn trong nguyên nhân cơ bản (đầu tiên) là do mình không tin vào chính bản thân mình (ví dụ: tôi có gì đâu mà nàng yêu? Tôi không đẹp sao anh ấy lại yêu tôi? Tôi không giỏi…). 

Nói về tình thương và riêng tình yêu thì lạ lùng lắm, nhiều khi không theo một môtíp thông thường - và nếu chúng ta cố tìm nguyên nhân nào đó sẽ bỏ lỡ rất nhiều thời gian mà lẽ ra thời gian ấy là lúc để yêu, để dành cho nhau tình yêu. Và vì vậy chúng ta cũng sẽ đánh mất nhiều cơ hội, cơ hội để yêu và được yêu (đúng người) không có nhiều trong cuộc sống. 

Có người mình yêu dữ dội, họ lại không yêu mình bao nhiêu, thậm chí khước từ và ngược lại. Âu đó cũng là điều công bằng trong nhân sinh! Nhìn như vậy để mình không quá đau vì tình yêu mình cho nhiều mà nhận chẳng bao nhiêu vì thực tế cũng có ai đó đau vì mình. Đó là chưa nói đến chuyện khi yêu và cho đi tình cảm của mình thì ngay khi ấy mình đã nhận lại một thứ cảm giác hạnh phúc: biết mình đang yêu! Vậy ta phải thông cảm và làm sao đó cho tình yêu - thứ tình cảm phức tạp vào bậc nhất này - trở nên tươi tắn, đẹp hơn lên… 

Niềm tin rất quan trọng trong tình yêu. Ai đó hứa với bạn thật nhiều và… thất hứa cũng thật nhiều sẽ làm bạn không còn tin vào người bạn yêu cũng như cái gọi là tình yêu, nỗi nhớ mà người ấy vẫn nói với bạn thường ngày. Bạn sẽ cảm thấy thế nào khi một người nói nhớ bạn nhưng khi họ ở rất gần bạn lại không gặp bạn (lý do là bận, đường đi khó, trời mưa…)? 

Vài lần có thể thông cảm nhưng nếu lặp đi lặp lại động thái nói một đường, làm một nẻo (không khớp với lời nói) thì bạn sẽ ngay lập tức đặt câu hỏi: có thật là nhớ, có thật là thương hay chỉ là sự mụ mị mà chính họ đang mụ mị họ và mụ mị chính mình? Nhiều khi những lời nói bạn thốt ra không từ trái tim nóng bỏng yêu thương và cái đầu có suy nghĩ thì đó chỉ là lời nói vô thức hoặc nói suông. Nếu lời nói vô thức và nói suông được phát ra thường xuyên thì sẽ có hiệu ứng: mất lòng tin nơi người khác. 

Niềm tin, xác tín có dễ không? Dễ mà cũng cực kỳ khó. Dễ bởi chỉ cần bạn thật tâm, chân thành trong từng việc nhỏ đến lớn bạn sẽ có niềm tin ở chính mình và người khác. Khó bởi nếu bạn không biết giữ gìn thì niềm tin mà bạn dày công tôn tạo, vun đắp sẽ nhanh chóng bị sụp đổ, vỡ vụn ngay tức khắc. Chính vì vậy ông bà ta đã rút ra câu tục ngữ rất hay: “Một lần mất tin, vạn lần mất tín”. 

Niềm tin đẹp, lung linh nhưng dễ vỡ nếu chúng ta không nuôi dưỡng và giữ gìn. 


NGÀY HÔM QUA

Cô gái đến từ hôm qua
Ngày xưa hòang thị

Bửa nay trời ấm hơn mọi ngày, bật đài radio vừa nghe vừa tranh thủ tỉa tót đám rau củ sau vườn. Từ ngày qua đây, tôi có thói quen mua hạt giống bầu bí mướp rau dền rau cải về trồng cho nó có chút không khí quê hương gợi nhớ chút quê nhà. Và rồi trong radio tự nhiên phát bài hát của bọn trẻ "cô gái đến từ hôm qua" mà sao nghe tôi bỗng thấy như viết cho mình... 

Ngày hôm qua, tôi cứ tưởng như ngày hôm qua thôi, quay đầu nhìn lại đã mấy chục năm đằng đẵng trôi . Cái ngày đó chia tay người ta, tôi nhận được cái găng tay khâu bằng len ấm áp mà lòng chỉ chực rớt nước mắt. 

Ra đi là biết lâu lắm, xa lắm mới có ngày trở về. Tôi biế ai đó sẽ không đợi được mình lâu như vậy. Nên lời chia tay cũng không dám nói. Tự dặn với lòng mình " và rồi ta hứa sẽ quay trở lại như mới hôm qua". Mới hôm qua mà tóc đã chuyển màu nhanh quá. Nhữn kĩ niệm thời hai đứa còn đi học chung trường làng giờ đã bạc màu phôi pha hết rồi. 

Còn nhớ không người, ánh mắt nâu ấy , mái tóc dài hay tết thành đuôi sam ấy và cả ngón út có cái nốt ruồi nhỏ xíu mà tôi đã đặt lên đó một nụ hôn, nụ hôn nóng bỏng môi và chỉ có thế như thể tôi đi đằng đẵng chia xa. 


Giờ này người ấy đang ở đâu chắc cũng vui vầy với gia đình con cháu chắc chỉ có bóng tôi lẻ loi nơi xứ người này. Thôi thì cũng phải thôi. Mình vô tâm quá, ra đi và bị cuốn trong cơn lốc của cuộc đời, ngụp lặn trong chuỗi ngày bon chen kiếm sống áo cơm gạo tiền khiến con tim chai sạn rồi thì một ngày cũng đã đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua. 

Tắt chiếc đài nhỏ, tôi vào phòng lần kiếm lại cuốn tập cũ, trang đầu tiên nàng chép cho tôi bài " ngày xưa hoàng thị "

VÌ ANH YÊU EM



Những cung đường Hà Nội nhỏ bé chật chội và bụi bặm, những cung đường cuộc đời sẽ nhiều lắm những bước ngoặt, đổi thay. Anh có định sẽ đưa em đi hết cuộc đời này ko?
Đơn giản, vì anh yêu em…

Là khi đi cạnh nhau, anh nắm tay em thật chặt… Không đơn thuần như một thói quen, cũng không phải là cái nắm tay chỉ chạm được vào thể xác. Đó là sự chở che, giúp em cảm nhận đủ sự bình an, tiếp sức, như một khúc hát khe khẽ không cất thành lời: "Yêu, là cùng chung bước trên con đường... ".

Đơn giản, vì anh yêu em…

Là khi, cuộc sống nhiều áp lực từ công việc, những mối quan hệ khiến em mệt mỏi, cáu gắt vô cớ, anh vẫn luôn là người lên tiếng trước, bất kể ai đúng ai sai. Có những lúc, em giận hờn như một cô bé mới lớn, cứ ngỡ, người yêu mình là một người đàn ông trưởng thành có thể giải quyết tất cả. Đến lúc mọi thứ êm đẹp mới hay rằng, đôi khi, chưa chắc những người đàn ông khác có thể làm tốt như anh. 

Đơn giản, vì anh yêu em...

Anh không phải là mối tình đầu của em, nhưng những xúc cảm ở bên anh lại quá khác biệt. Đó là cảm giác không hồ nghi, để những yêu thương thấm dần vào mạch máu. Đó là khi lần đầu được ngồi đối diện với gia đình anh, nghe về những lời đầy tự hào của bố, khi nhắc tới em... 

Đơn giản, vì anh yêu em…

Nên em biết, anh sẽ ủng hộ và ở bên những quyết định của em trong cuộc đời. Bờ vai anh có thể chưa đủ vững, nhưng nó là dành cho riêng em tựa vào bất kì lúc nào, để thấy mình không đơn độc khi cuộc sống còn có quá nhiều những thách thức... 

Đơn giản, vì anh yêu em...

KHÔNG CÒN MÙA THU



Dấu vết của cuộc tình cũ vẫn như một vết thương khó lành sẹo, và tôi tự nhủ sẽ chẳng còn đủ niềm tin để bước vào thế giới dành cho hai người nữa


Ðã bao lần tôi nghe Không còn mùa thu của Việt Anh, vẫn không sao cầm được nước mắt. Khóc ư! Không!

Chẳng phải là khóc, cũng chẳng phải là tiếc cho một chút tình mong manh đã qua, chẳng là nhớ, là hối... "Em đi tiếc gì thu vàng, tiếc gì thu sang". Chắc hẳn anh đã nghĩ về tôi như thế. Có thể anh giận tôi, trách tôi và cả không còn tin tôi nữa...nhưng, anh đâu biết...?

Không còn mùa thu
-Việt Anh-

"Không còn mùa thu, trăng rơi bên thềm
Không còn lời ru, mơ trên môi mềm
Em thơ, như mùa xuân đầu, nối dài đêm sâu

Anh làm mùa thu, cho em mơ màng
Anh làm lời ru, quấn quýt bên nàng
Em đi, tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang

Còn thương nhớ nhau, về thắp sao trời
Còn thương nhớ nhau, từng đêm bão tố
Tóc ướt trăng thề, lời yêu chưa nói trên môi vụng về

Đường ta đã qua, chìm khuất chân trời
Đường ta sẽ qua, nào ai biết tới
Chiều buông rã rời, ru lòng thôi mơ, ru buồn lên thơ. "


* Chiều buông rã rời
Ru lòng thôi mơ, ru buồn lên thơ *

Dấu vết của cuộc tình cũ vẫn như một vết thương khó lành sẹo, và tôi tự nhủ sẽ chẳng còn đủ niềm tin để bước vào thế giới dành cho hai người nữa. Gạt bỏ những ưu tư, những câu chuyện buồn phiền, tôi sắm cho mình một cái mặt nạ cười và đeo nó gần hai mươi bốn giờ cho một vòng xoay của trái đất.

Cho đến một ngày- ngày tôi gặp anh, chiếc mặt nạ đột nhiên co rúm lại, rơi xuống, nhăn nhở. Tôi bàng hoàng: chắc là lãng mạn thôi! Và vùi sâu ánh mắt vào trong kỷ niệm. Những câu chuyện đi về, rồi một ngày chớm thu tìm lại nhau, cố kìm trong thâm tâm một tiếng thở dài: phải chăng là lãng mạn? Phải chăng thứ tình cảm mơ hồ mà tôi vừa kịp cảm nhận lại là...? Khoảng cách giờ đây gần lắm, gần đến mức tôi có thể ôm trọn nỗi nhớ của mình vào lòng, song chỉ là những ngón tay trần thừa thãi đan vào nhau. Không, tôi thật sự không đủ can đảm đảm, không đủ niềm tin, không dám bước tiếp, và tôi quay đi.

Con phố về quạnh quẽ. ánh trăng rơi rụng qua kẽ tay, tôi hoảng hốt giậc mình nhưng chỉ kịp gục đầu vào sự hẫng hụt. Lời tạm biệt chưa kịp gửi gắm vẫn canh cánh bên lòng, nhưng đã rã rời...Loáng thoáng từ nhà ai, tiếng ca như nức nở "em là mùa thu cho anh mơ màng, anh là lời ru quấn quýt bên nàng". Lá rụng nhiều quá, anh ơi!

Nhiều tháng trôi qua, không còn mùa thu, còn ánh trăng, và cả lời ru của con phố quạnh quẽ hôm nao, tôi vẫn thường hỏi lòng mình cái câu cũ rích mà vẫn không sao tự trả lời một cách hoàn chỉnh. Không biết từ bao giờ, mỗi lần như vậy, tôi lại bước ra khoảng sân vắng trước hiên nhà, ngửa mặt lên lặng ngắm bầu trời đêm huyền ảo, đẹp đến mê hồn. Và cũng không biết tự lúc nào, tôi chợt yêu biết bao những vì sao ưu tư, xinh xinh, lấp lánh và cô đơn kia.

Ðêm nay cũng vậy, tôi bước đi nhẹ tênh, ngửa hai tay đón gió, và ngực chợt như muốn tung ra khi trước mặt là bóng đêm phủ dày. Màn đêm lung linh, lung linh sắp vỡ oà, tôi úp mặt vào lòng bàn tay thổn thức. Bên trời, le lói một đốm sao còn sót lại, mênh mang lặng lẽ...Anh ơi! "còn thương nhớ nhau về thắp sao trời!".

CƠN MƯA NGÀY CŨ


Tôi ví tình yêu là những cơn mưa...
Thì những tình yêu đã qua là những cơn mưa ngày cũ...

Những cơn mưa có khi to, có khi nhỏ, có khi ấm, có khi lạnh, có khi ngâu nhẹ, có khi ào ào quất vào mặt... Đó cũng là những gì tôi đã trải qua... Nên tôi gọi tình yêu là những cơn mưa ngày cũ...

Có một cơn mưa Hà Nội làm tôi không thể quên. Cơn mưa đến trong 1 ngày mùa đông, cùng ngồi trên hồ Trúc Bạch với vài người bạn. Thời gian không dài, nhưng quá dài với 1 đứa sống vội như tôi. Và tôi nhận ra mình là 1 người chung thủy, ít nhất với người mình yêu thương, tôi sống hết lòng...

Có một cơn mưa Sài Gòn. Tôi rời khỏi ngay cái ngày Lễ tình nhân. Cuộc gọi đường dài từ Hà Nội - HCM - làm chấm dứt tất cả. Đó là cơn mưa tinh khiết và giản dị. Cơn mưa đó từ từ, từ từ thấm ướt tôi. Tôi cần cái gì đó đôi khi tôi không biết nữa.

Cũng có những cơn mưa chỉ trong tư tưởng. Tin nhau dù khoảng cách xa vời. Nhưng tin có 1 ngày sẽ làm đầy cánh đồng khô hạn. Nhưng niềm tin có giới hạn không? Tôi chạy ra khỏi cơn mưa hạnh phúc xa vời, mong tìm 1 nơi nắng ấm thực tế. Thực tế làm tôi khô cằn!

Có cơn mưa đến ngay lần gặp đầu tiên, và tạnh ngay sau đó. Nó cũng làm mình ướt, nhưng đôi khi có 1 cảm giác rất vui. Chỉ vui thế thôi, vì nói cho cùng đó không phải là thứ mong muốn trong dài hạn. Nên thôi, chỉ là 1 trận mưa rào là tốt nhất. Rồi lau khô người, rồi lại rong ruổi tiếp.

Có những cơn mưa tưới nước vào cánh đồng tôi mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm. Nhưng tình cảm là thứ không thể bắt ép mình thực hiện như mình muốn. Tôi có thể không nhận những hạt mưa đó, nhưng cứ bay vào tôi, làm cho tôi có thêm sức sống. Chỉ 1 lần muốn nói lời tri ân thôi, nhưng tôi không thể hóa thành 1 cơn mưa khác đổ vào cánh đồng của họ. Tình cảm là thứ có thể sòng phẳng được sao?

Đôi khi, tôi cũng là những cơn mưa. Tôi hóa thành những giọt nước mát rớt vào cánh đồng người lạ. Tôi nhận được sự thờ ơ. Buồn, rồi cũng thôi. Tôi tập cho mình vô cảm để mau quên mọi thứ. Giờ vẫn đang tập...

Rồi giờ, hiện giờ, ngay khi viết cái entry này đây, tôi nhớ về 1 cơn mưa. Gọi là ngày cũ vì nó vừa đến gần đây. Cơn mưa người đổ qua và cơn mưa tôi đổ lại. Có thể những hạt mưa to nhỏ khác nhau, ấm lạnh khác nhau, buồn vui cũng khác nhau. Nhưng đừng xét nét những cái khác nhau đó, mà hãy tìm cách dung hòa để có thể đi trên 1 đoạn đường dài.

Nếu tin, sẽ làm được.

Entry viết cho những cơn mưa ngày cũ...

Và muốn qua đây để tìm những cơn mưa ngày mới...

December 18, 2013

MỌI NGƯỜI PHẢI COI CHỪNG KHI Ở KHÁCH SẠN !!

Một tấm gương bình thường hay là một tấm gương 2-chiều ? mà họ có thể nhìn thấy bạn tất cả và họ quay phim khi bạn….


H1: Tấm gương hai chiều nguy hiểm khi hai đầu ngón tay giao nhau



H2: Tấm gương một chiều bình thường có khoảng cách ở giữa hai đầu ngón tay


Làm thể nào bạn biết là đang ở trong một căn phòng, restroom, motel, etc. được trang bị với một tấm gương bình thường, hay nguy hại hơn với một tấm gương 2-chiều ?
Gương 2-chiều có nghĩa là đàng sau tấm gương ấy có những cặp mắt đang theo dõi bạn. Bạn chỉ thấy hình ảnh của mình phản chiếu trong gương, nhưng bạn không thấy họ, trong khi họ có thể thấy bạn mặt đối mặt, và còn có thể quay phim lén những cảnh riêng tư để mưu lợi. Nguy là ở chỗ đó !

Đây là cách phân biệt. Chỉ cần độ 30 giây đồng hồ bạn sẽ khám phá ra điều như tôi đã làm. Phương pháp này do một nữ cảnh sát viên từng đi nhiều nơi thuyết trình cho cử tọa của bà trong giới phụ nữ của mọi ngành doanh thương truyền lại.

Khi chúng ta vào những phòng rửa mặt và vệ sinh, phòng tắm, phòng khách sạn, phòng thay quần áo…, có bao nhiêu bạn biết chắc rằng tấm gương đang treo trên tường kia, nhìn có vẻ bình thường, liệu có phải là một tấm gương thật hay không, hay đó là một tấm gương 2-chiều (có nghĩa là : địch thấy ta, nhưng ta không thấy địch) ?

Trong nhiều trường hợp đã xảy ra là, họ gắn những tấm gương 2-chiều vào phòng thay quần áo của phụ nữ. Rất khó khăn để biết chắc một tấm gương thuộc loại nào, nếu chỉ nhìn vào mặt gương mà thôi. Vậy thì làm sao biết chắc được một tấm gương thuộc loại nào ?

Chỉ cần làm một thử nghiệm sau đây. Đặt đầu móng tay trỏ của bạn vào mặt tấm gương, và nếu có một khoảng cách giữa 2 đầu móng tay (thực và trong gương), thì đó là tấm gương THẬT. Tuy nhiên, nếu 2 đầu móng tay giao nhau (không có khoảng cách) thì… NÓ đó, Bà Con ơi! Kẻ thù đang theo dõi từng động tác của bạn qua tấm gương 2-chiều ! 

Theo như câu tiếng Anh để cho quí bà dễ nhớ : “No Space, Leave the Place”. Còn tiếng Việt chắc là : “Đầu móng giao nhau, ta phải Dông mau !”

Vậy hãy nhớ, mỗi lần nhìn thấy một tấm gương, hãy làm cái “fingernail test” (thử đầu ngón tay) này ! Không tốn một xu !


TÌNH YÊU LẠ KỲ CỦA 2 KẺ LẠC LÕNG


Những lời thổn thức của cô gái về một tình yêu đang khiến cô mông muội trong ca khúc Incredible Love khiến tôi nghĩ ngay đến tình yêu lạ thường và ngắn ngủi trong phim Lost In Translation, cả hai đều gợi lên cảm giác tiếc nuối.

Những điều đẹp đẽ vụt qua luôn khiến ta nuối tiếc. Như lúc níu giữ mặt trời đừng vội lặn xuống trong một buổi hoàng hôn rực rỡ. Như nỗi buồn bâng khuâng khi bông hoa trong bình đã tàn úa. Tình yêu nhiều khi cũng vậy, phù du và vô thường.

Bạn nghĩ đến tình yêu sét đánh, sự mãnh liệt rồ dại của hai người mới quen lao vào nhau như ma nhập. Không, tôi đang nói đến một thứ tình yêu gần giống như là yêu đơn phương, một tình yêu chỉ diễn ra trong tâm tưởng mỗi người mà không được biểu đạt bằng bất cứ hình thức nào. Bởi hai người không được phép thuộc về nhau. Trên hết, bởi vì nếu bước qua lằn ranh giới mà hai người vạch ra, linh hồn họ có thể bị tổn thương. Tình yêu giữa hai người họ chính là sẻ chia nỗi cô đơn mà mỗi người mang trong mình.

Tôi đang nói đến tình yêu trong một lúc ngắn ngủi giữa cô gái trẻ và ngôi sao điện ảnh đã luống tuổi trong phim Lost In Translation của Mỹ phát hành năm 2003 với diễn xuất của Bill Murray và Scarlett Johansson. Tôi đang nói đến tình yêu lạ thường trong ca khúc Incredible Love của cô ca sỹ Ingrid Michaelson. Tình yêu đang run rẩy van nài trong giọng hát của Ingrid khiến tôi nhớ ngay đến câu chuyện về lần gặp gỡ của Bob và Charlotte trong phim và thấy sự giống nhau đến hoàn hảo.
"Hai người khác giới sẽ bị thu hút bởi những điều gì?" Vẻ đẹp, cử chỉ và lời nói duyên dáng, ánh mắt và nụ cười biết nói, hay chỉ là mùi hương, hay chỉ là một cái vuốt tóc? Hai kẻ lạc lõng trong cùng một đám đông cũng thu hút nhau mạnh mẽ như bất kỳ sức quyến rũ dữ dội nào. Bạn đã từng một lần thích một người chỉ bởi anh ấy cũng giống như mình, lạc lối và dường như không thuộc về nơi đây, trong mớ hỗn độn và bế tắc của cuộc sống này?



Hai kẻ lạc lõng giữa Tokyo, Bob Harris (Bill Murray) và Charlotte (Scarlett Johansson), đã nhìn thấy nhau tại quầy bar sang trọng của khách sạn Park Hyatt. Một người mới chập chững bước vào hôn nhân, một người đã vật lộn với nó được 25 năm. Charlotte không bị hấp dẫn bởi sự từng trải của một người đàn ông ngôi sao, Bob cũng không mê mệt Charlotte bởi vẻ xinh đẹp của một cô gái trẻ. Sự cám dỗ rõ ràng là có giữa hai người, thế nhưng nỗi cô đơn thăm thẳm trong mỗi người mới chính là lực hấp dẫn đã đẩy họ vào một tình yêu lạ thường. Họ chia sẻ với nhau sự bế tắc, bù đắp cho nhau sự trống vắng. Họ hợp nhau và thoải mái với nhau như những người bạn thâm niên. Họ tạo ra một thế giới riêng trong lòng cái thành phố mà họ không cảm thấy một chút gì gần gũi, ở bên nhau, cười nói, vui chơi, trò chuyện với nhau cho đến khi ngủ thiếp đi. Phần cô đơn bên trong mỗi người được xoa dịu, mơn trớn, sưởi ấm. Chồi non của sự khao khát đã nhú bên trong họ từ khi nào. Nó lớn nhanh dữ dội bởi thời gian ở bên nhau của họ quá ngắn ngủi.



Tình yêu trong Incredible Love là một tình yêu day dứt, da diết và mông muội của cô gái với một người có lẽ đã thuộc về người khác. Gần như yêu đơn phương hoặc đang bị ruồng bỏ. Chỉ một tiếng bước chân cũng đủ khiến trái tim đập dồn dập. Từng câu nói đều như khắc sâu vào da. Chỉ một mùi hương thoảng qua cũng khiến cô tan chảy, toàn bộ quyết tâm muốn chấm dứt tình yêu trái cấm này đều vỡ vụn. Cô đã rơi xuống cái hố sâu thăm thẳm không lối thoát, luôn trong trạng thái hồi hộp, chỉ một phản ứng nhỏ của người ấy cũng có thể khiến cô rơi từ thái cực cảm xúc này sang thái cực cảm xúc khác: day dứt, cầu khẩn, từ bỏ rồi lại hi vọng; hi vọng rồi lại sợ sệt. Tình yêu lạ thường đó đã chiếm giữ cô, làm cô gục ngã và tiêu diệt cô. Vừa mong dứt bỏ được tình cảm này, vừa tha thiết xin người ấy hãy nhận lấy, cô ngập chìm trong chính nó và ngày càng lún sâu hơn vào cái hố không lối thoát ấy.



Trong Lost In Translation, Bob và Charlotte chỉ yêu nhau trong tâm tưởng, họ thậm chí không cố tình tạo ra một cuộc hẹn đáng yêu hay một vài giây phút lãng mạn. Mỗi lần nghe Incredible Love tôi lại nghĩ đến Charlotte, có lẽ cô cũng nhiều lần thổn thức giống như cô gái bên trong bài hát. Và có lẽ trước một tình yêu quá lạ lẫm, cô gái nào cũng vậy. Bối rối, mê muội, rồi ám ảnh không thôi.

"Chưa bao giờ em nghĩ mình có thể rơi vào cái bẫy sâu và tăm tối của một tình yêu lạ thường như thế. Không biết từ lúc nào, em đã nảy sinh một tình yêu không dành cho mình. Một tình yêu ngắn ngủi, lạ thường và chắc hẳn sẽ ám ảnh em mãi…"

DANH SÁCH BÀI DĂNG TỪ MỚI ĐẾN CŨ

MAI HƯƠNG, ĐÓA HƯƠNG CA BUỔI SỚM
BẾN XUÂN _ ĐÀN CHIM VIỆT

CẢM NHẬN "ĐÊM THU” CA KHÚC ĐẦU TAY CỦA NHẠC SĨ ĐẶNG THẾ PHONG

XIN CHỌN NƠI NÀY LÀM QUÊ HƯƠNG DẪU CHO KHÓ THƯƠNG

MỘT CHÚT GIA VỊ THÊM VÀO NHẠC PHẨM “NGÀY XƯA HOÀNG THỊ” BẤT HỦ CỦA PHẠM THIÊN THƯ–PHẠM DUY
VỀ CA KHÚC “MỘT BÀN TAY” CỦA NHẠC SĨ PHẠM DUY
THƯỞNG THỨC DẠ KHÚC SERENADE BẤT HỦ CỦA NHẠC SĨ THIÊN TÀI FRANZ SCHUBERT
ĐOÀN CHUẨN, TÌNH NGHỆ SĨ _ ĐOÀN CHUẨN-TỪ LINH, VẬY TỪ LINH LÀ AI?
LES FEUILLES MORTES - LÁ ÚA MÃI XANH
PHẠM DUY GIỮA CHÚNG TA (Sài Gòn 06/10/2021 ~ NS TUẤN KHANH)
50 NĂM GIAI THOẠI BÀI "IL EST MORT LE SOLEIL" (NẮNG ĐÃ TẮT)
TƯỞNG NHƯ CÒN NGƯỜI YÊU (THƠ LÊ THỊ Ý_NHẠC PHẠM DUY) JULIE
BOTH SIDES NOW HAI KHÍA CẠNH CUỘC ĐỜI (LỜI VIỆT PHẠM DUY)
BÊN KIA SÔNG (THƠ NGUYỄN NGỌC THẠCH NHẠC NGUYỄN ĐỨC QUANG)
MƠ MÒNG_RÊVERIE - SCHUMANN(LỜI VIỆT PHẠM DUY)-TIẾNG HÁT MAI HƯƠNG
THU SẦU – LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CUỘC TÌNH NGANG TRÁI
NHỚ QUÊ HƯƠNG (PHẠM NGỮ) LỆ THU PRE 75
ADIEU TRISTESSE (Tạm biệt nổi buồn)
NGỤ NGÔN CUỘC ĐỜI _CA KHÚC DONNA DONNA LÀ THÁNH CA CỦA SỰ TỰ DO
ĐỒNG XANH_GREEN FIELDS
RU ĐỜI ĐI NHÉ (TRỊNH CÔNG SƠN) TOÀN NGUYỄN
GIỌT MƯA THU, NHẠC PHẨM CUỐI CÙNG CỦA CỐ NHẠC SĨ ĐẶNG THẾ PHONG
TIẾNG RU NGÀN ĐỜI (VU LAN MUỘN)_LÒNG MẸ
LỜI RU CHO ĐÀ NẲNG (NHẠC NHẬT LỜI VIỆT) KHÁNH LY
BÓNG CẢ _HÃY BAO DUNG NẾU CHA MẸ GIÀ ĐI...
CHIẾC LÁ THU PHAI (TRỊNH CÔNG SƠN)TUẤN NGỌC
CƠN GIÓ THOẢNG (QUỐC DŨNG) NGỌC LAN
ANH CÒN NỢ EM _NỢ MỘT CUỘC TÌNH DANG DỞ, NỢ EM CẢ THANH XUÂN TƯƠI ĐẸP CỦA MỘT THỜI CON GÁI…
LỜI TÌNH BUỒN (VŨ THÀNH AN) VŨ KHANH
BAY ĐI CÁNH CHIM BIỂN
VŨ ĐỨC SAO BIỂN NÓI VỀ “THU, HÁT CHO NGƯỜI”
CÁNH BUỒM XA XƯA (LA PALOMA)
YÊU EM BẰNG CẢ TRÁI TIM (LOVE ME WITH ALL YOUR HEART)
CHUYỆN TÌNH YÊU (HISTOIRE DE UN AMOUR)
CŨNG LÀ TRĂM NĂM _NO EXCUSAS SIN RODEOS
KHÔNG CẦN NÓI YÊU ANH (LỜI VIỆT PHẠM DUY) CA SĨ KIỀU NGA
DỐC MƠ (NGÔ THUỴ MIÊN) KHÁNH HÀ
ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY - NÀNG LÀ AI ?
MAI TÔI ĐI (NHẠC ANH BẰNG, THƠ NGUYÊN SA)
CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI
CA KHÚC VƯỢT THỜI GIAN – “TRẢ LẠI THOÁNG MÂY BAY”
HẠT MƯA BUỒN (DIỆU HƯƠNG) TRẦN THÁI HOÀ
NỖI TƯƠNG TƯ NGÀY MƯA THÁNG SÁU...
XA NHẤT VÀ GẦN NHẤT
HÃY LÀ CHÍNH BẠN _HÃY CỨ THẾ......
NĂM THÁNG TĨNH LẶNG, KIẾP NÀY BÌNH YÊN
LÒNG THIỀN, HOA CÚC NỞ
ĐỪNG ĐỢI...
ĐƠN GIẢN ĐẾN MỨC TẬN CÙNG CHÍNH LÀ TRÍ TUỆ (A SIMPLE LIFE IS FULLY HAPPINESS)
HẠNH PHÚC LÀ GÌ?
SỐNG TỬ TẾ...
TRÊN THẾ GIAN...
TRẢI NGHIỆM SỰ TĨNH LẶNG TRONG TÂM HỒN MÌNH
"NHÂN SINH MỘT GIẤC PHÙ VÂN, SỚM CÒN XUÂN SẮC CHIỀU ĐÔNG ĐÃ TÀN" ĐÓ PHẢI CHĂNG CHÍNH LÀ ĐỜI NGƯỜI
CÁI CẦN GẠT NƯỚC
HÃY DUY TRÌ SỰ BẬN RỘN BỞI ĐÓ LÀ LIỀU THUỐC RẺ NHẤT THẾ GIỚI
NHẠC PHẨM “TÌNH LỠ” (NHẠC SĨ THANH BÌNH) – CON ĐƯỜNG MÌNH ĐI SAO CHÔNG GAI…
GIẾT NGƯỜI TRONG MỘNG
NGƯỜI ĐÓNG ĐINH THỜI GIAN
NGÀY HÔM QUA LÀ THẾ
ĐẾN VỚI NHAU LÀ DUYÊN, Ở BÊN NHAU LÀ NỢ,… “HỐI TIẾC” CHÍNH LÀ NỢ DUYÊN ĐÃ HẾT KHIẾN CHÚNG TA PHẢI XA LÌA
HẠNH PHÚC LÀ GÌ?
THI PHẨM “MỘT TIẾNG EM” CỦA THI SĨ ĐINH HÙNG ĐƯỢC NHẠC SĨ NGUYỄN HIỀN PHỔ NHẠC THÀNH THI KHÚC NỔI TIẾNG “MÁI TÓC DẠ HƯƠNG”
HẠNH PHÚC LANG THANG (ANH BẰNG & TRẦN NGỌC SƠN) HỒ HOÀNG YẾN
GỌI EM LÀ ĐOÁ HOA SẦU _THƠ PHẠM THIÊN THƯ _NHẠC PHẠM DUY
BUỒN TÀN THU (CHINH PHỤ KHÚC) – VĂN CAO
MỐI TÌNH XA XƯA (“CÉLÈBRE VALSE DE BRAHMS”)–JOHANNES BRAHMS _NHẠC NGOẠI QUỐC LỜI VIỆT – THỜI KỲ LÃNG MẠN
KHI NGƯỜI YÊU TÔI KHÓ– TUYỆT PHẨM TRỮ TÌNH CỦA NHẠC SĨ TRẦN THIỆN THANH
BÀI HÁT “GỌI NGƯỜI YÊU DẤU” – MỐI TÌNH OAN TRÁI Ở XỨ SƯƠNG MÙ ĐÀ LẠT
ĐỘNG HOA VÀNG THƠ PHẠM THIÊN THƯ & NHẠC PHẠM DUY
MỐI TÌNH GIỮA NGƯỜI ĐẸP LÝ LỆ HÀ VÀ CỰU HOÀNG BẢO ĐẠI LÀ NGUỒN CẢM HỨNG TẠO NÊN BÀI THƠ và BÀI HÁT NỔI TIẾNG "ÁO LỤA HÀ ĐÔNG" ĐÃ HƠN 50 NĂM QUA
THI SĨ CUNG TRẦM TƯỞNG VÀ NHỮNG “CHUYỆN TÌNH PARIS” TRONG THƠ CA – “LÊN XE TIỄN EM ĐI, CHƯA BAO GIỜ BUỒN THẾ…”
BÀI HÁT “GỌI NGƯỜI YÊU DẤU” – MỐI TÌNH OAN TRÁI Ở XỨ SƯƠNG MÙ ĐÀ LẠT
MÔI SON JULIE-MÁI TÓC CHỊ HOÀI NHẠC NHẬT LỜI VIỆT PHẠM DUY
HỌC CÁCH QUÊN
NGÔ THUỴ MIÊN & TỪ CÔNG PHỤNG suốt cả một đời sáng tác cả hai chỉ chung thủy với những bài tình ca
NẮNG XUÂN (SOLENZARA)_BẢN NHẠC NGỢI CA TÌNH QUÊ HƯƠNG
TÌNH QUÊ HƯƠNG _ VIỆT LANG
NHỮNG NĂM CÒN LẠI TRONG CUỘC ĐỜI...
ĐẾN MỘT LÚC
BÓNG HỒNG CỦA NS ĐOÀN CHUẨN VỪA QUA ĐỜI ! _LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU_
BẠN THƯỜNG XUYÊN BỊ STRESS, CĂNG THẲNG MỆT MỎI
CA KHÚC " NGƯỜI YÊU DẤU ƠI" _ MỘT NỖI BUỒN TUYỆT ĐẸP
PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT CỦA MỖI NGƯỜI
VÀI DÒNG CẢM NGHỈ VỀ BÀI THƠ VÀ BÀI HÁT "EM HIỀN NHƯ MASOER"
HÃY SỐNG NHƯ BÔNG HỒNG
NS PHẠM DUY VÀ CA KHÚC NHẠC VÀNG "ANH HỞI ANH CỨ VỀ"
MỘT VÀI CẢM NHẬN NHẠC PHẨM "ĐỐ AI" CỦA NS PHẠM DUY
SỐNG CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG
HOÀN CẢNH SÁNG TÁC VÀ CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC “BÊN NI BÊN NỚ” (CUNG TRẦM TƯỞNG – PHẠM DUY
NGƯỜI VỀ _ PHẠM DUY
DẠ LAI HƯƠNG _ PHẠM DUY
TÔI ĐANG MƠ GIẤC MỘNG DÀI _MỐI TÌNH THƠ NHẠC 10 NĂM CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY và NHÀ THƠ LÊ LAN
NS NGÔ THỤY MIÊN VÀ HOÀN CẢNH SÁNG TÁC NHẠC PHẨM "EM CÒN NHỚ MÙA XUÂN"
ĐÊM GIAO THỪA NHỚ MẸ_ NGHE BÀI HÁT MẸ TÔI QUA GIỌNG HÁT VÕ HẠ TRÂM
CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC “CẢM ƠN” CỦA NHẠC SĨ NHẬT NGÂN
AI LÊN XỨ HOA ĐÀO_CÕI ĐÀO NGUYÊN MỘT THUỞ CỦA ĐÀ LẠT NGÀY XƯA
TÔI ĐI TÌM LẠI MỘT MÙA XUÂN (ĐOÀN NGUYÊN) LỆ THU
NS PHẠM DUY VÀ CÂU CHUYỆN “TÌNH MẸ DUYÊN CON”
JULIE – TIẾNG HÁT LIÊU TRAI ĐẦY MÊ HOẶC
MẸ và TÔI !
NGUỒN GỐC HOA THẠCH THẢO_MÙA THU CHẾT
VĨNH BIỆT NHẠC SĨ LAM PHƯƠNG (1937-2020_52 NHẠC PHẨM ĐỂ ĐỜI CỦA NS LAM PHƯƠNG THU ÂM TRƯỚC 75
THA LA XÓM ĐẠO _ NHẠC SĨ DZŨNG CHINH (1941-1969)
BÀI THÁNH CA BUỒN VÀ CUỘC TÌNH DƯỚI MƯA
LIÊN KHÚC BỐN CA KHÚC BẤT HỦ CỦA NS TRƯỜNG SA
THƯƠNG LẮM THÁNG 12_NGƯỜI TÌNH MÙA ĐÔNG
NẾU MỘT MAI EM SẼ QUA ĐỜI
ĐỪNG BỎ EM MỘT MÌNH – NÓI THAY LỜI TÂM SỰ CỦA NGƯỜI DƯỚI MỘ
VĨNH BIỆT DANH CA MAI HƯƠNG (1941-2020) – “VIÊN NGỌC QUÝ” CỦA TÂN NHẠC VIỆT NAM
RỒI MAI TÔI ĐƯA EM
MÙA THU TRONG MƯA
MỘT MAI EM ĐI
XIN CÒN GỌI TÊN NHAU
THU VÀNG, NHỮNG GAM MÀU TÊ TÁI
CHỈ CÒN GẦN EM MỘT GIÂY PHÚT THÔI...
HOÀN CẢNH SÁNG TÁC CA KHÚC “NGƯỜI ĐI QUA ĐỜI TÔI”_THƠ TRẦN DẠ TỪ NHẠC PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG_THẤT TÌNH CA MUÔN THUỞ
Nhạc Sỹ PHẠM TRỌNG CẦU sáng tác khá nhiều. Nhưng thính giả vẫn nhớ đến ông nhiều nhất qua hai ca khúc “MÙA THU KHÔNG TRỞ LẠI“ và “TRƯỜNG LÀNG TÔI”
GIÀ ĐẦU MÀ CÒN MÊ NHẠC SẾN
HẠT BỤI VO TRÒN TRONG BỤNG MẸ CÚT CÔI_TRẦM TỬ THIÊNG
MƯA NGÂU THÁNG BẢY_NGƯU LANG CHỨC NỮ ĐỢI CHỜ
TRÍCH TỪ BÀI VIẾT CỦA CỐ NỮ CA SỸ QUỲNH GIAO VỀ BÀI HÁT "HOÀI CẢM" CỦA NHẠC SỸ CUNG TIẾN.
NGHE NHẠC BUỒN LÀ ĐỂ TÌM KIẾM NIỀM VUI_THE RHYMTH OF THE RAIN
BÀI HÁT "TRĂNG TÀN TRÊN HÈ PHỐ" HÁT CHO NGƯỜI LÍNH NÀO
Ca sĩ KIM ANH: RƯỢU, MA TÚY và KIẾP CẦM CA
BOLERO CHỢ NỌ_ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ
KINH BỎ MẸ
VỀ NGANG TRƯỜNG LUẬT_TRẢ LẠI EM YÊU
CÓ MỘT HOÀNG ĐẾ TRUNG HOA MANG DÒNG MÁU ĐẠI VIỆT
CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC "NƯƠNG CHIỀU" CỦA NS PHẠM DUY
PHIẾM: MỘNG SẦU_MƯA TRÊN CÂY SẦU ĐÔNG
SẮC MÔI EM HỒNG_ĐÀN BÀ QUYẾN RŨ VÌ ĐÂU ?
CHUYỆN PHIẾM VỀ ALBUM "TƠ VÀNG 3" NHỮNG TÌNH KHÚC TỪ CÔNG PHỤNG
ĐỜI ĐÁ VÀNG _ MỘT NHẠC PHẨM PHẢI MẤT 27 NĂM MỚI RA MẮT CÔNG CHÚNG
NGỮNG NGÀY THƠ MỘNG
GIAI THOẠI VỀ 3 BÀI THƠ " TRÈO LÊN CÂY BƯỞI HÁI HOA, ... " GẮN VỚI LỘC KHÊ HẦU "ĐÀO DUY TỪ"
NGƯỜI TÌNH LÀ THIÊN TAI
NỖI ĐAU MUỘN MÀNG _ NGÔ THUỴ MIÊN
NẮNG THUỶ TINH
CUỘC ĐỜI ĐÓ CÓ BAO LÂU MÀ HỮNG HỜ
MẸ ƠI, CON ĐÃ VỀ
LADY GREEN SLEEVES _ VAI ÁO MÀU XANH
TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA _ COME BACK TO SORRENTO
SERENATA - CHIỀU TÀ
DÒNG SÔNG XANH-MỘT TRONG SỐ NHỮNG BÀI HÁT LÀM NÊN TÊN TUỔI DANH CA THÁI THANH
THÁI THANH_NGƯỜI ĐÃ ĐI RỒI
LẶNG LẼ NƠI NÀY_MỘT MÌNH ĐI...MỘT MÌNH VỀ... MỘT NGƯỜI CANADA NGHĨ VỀ NGHỆ THUẬT CỦA THÁI THANH (TRÍCH HỒI KÝ PHẠM DUY)
MỘT CÕI ĐI VỀ
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
TIẾNG HÁT THÁI THANH ĐÃ VỀ CHỐN "NGHÌN TRÙNG XA CÁCH"
ALINE-GỌI TÊN NGƯỜI YÊU
CHỈ CHỪNG ĐÓ THÔI
NGUYÊN SA và SỰ THAY ĐỔI CẢM NHẬN THI CA VN
CÁNH BƯỚM VƯỜN XUÂN
DIỄM CỦA NGÀY XƯA
BẢN TÌNH CA CỔ XƯA "SCARBOROUGH FAIR" - ÔI GIÀN THIÊN LÝ ĐÃ XA
TÌNH SỬ ROMEO & JULIET- CHUYỆN TÌNH CỦA MỌI THỜI ĐẠI
TUYỆT PHẨM LÃNG MẠNG DÀNH CHO MỐI TÌNH ĐẦU 70 NĂM TRƯỚC _NS LÊ MỘNG NGUYÊN và "TRĂNG MỜ BÊN SUỐI
HẸN HÒ _ PHẠM DUY
PHÚT GIAO THỪA LẶNG LẼ ...
BẾN XUÂN
PHẠM THIÊN THƯ & NGÀY XƯA HOÀNG THỊ
LỆ THU hay "NƯỚC MẮT MÙA THU"
NGHỆ THUẬT VIẾT LỜI VIỆT CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY QUA CA KHÚC CHUYỆN TÌNH (LOVE STORY)
CA KHÚC "SANG NGANG" VÀ MỐI TÌNH TUYỆT VỌNG CỦA NHẠC SỸ ĐỖ LỄ
CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ ĐƯỢC PHỔ NHẠC & HÁT LẦN ĐU TIÊN TẠI PLEIKU NHƯ THẾ NÀO?
NỮA HỒN THƯƠNG ĐAU và BI KỊCH CỦA MỘT GIA ĐÌNH
TẠI SAO KHÔNG GIỮ LỜI HỨA VỚI MẸ TÔI ?
CON ĐƯỜNG TÌNH TA ĐI_ KÝ ỨC CỦA MỘT THỜI
TRÍCH TỪ HỒI KÝ CỦA CA SỸ JULIE
THÀ NHƯ GIỌT MƯA và "NGƯỜI TÊN NHIÊN" từ THƠ đến NHẠC
TÌNH HOÀI HƯƠNG
TẠI SAO NHẠC SỸ PHẠM DUY LẠI BỎ QUÊN CÂY ĐÀN ?
NƯƠNG CHIỀU
NHẠC SỸ DZŨNG CHINH _ TÁC GIẢ NHẠC PHẨM "NHỮNG ĐỒI HOA SIM" CHẾT TRÊN ĐỒI HOA SIM
ĐỜI NGƯỜI NHƯ GIÓ QUA
ĐƯỜNG TRẦN ĐÂU CÓ GÌ
TÌNH CA _ PHẠM DUY
CHO ĐỜI CHÚT ƠN
PHẠM DUY "TẠ ƠN ĐỜI" hay ĐỜI TẠ ƠN PHẠM DUY
THI SỸ PHẠM VĂN BÌNH và MỐI TÌNH KHẮC KHOẢI TRONG NHẠC PHẨM CHUYỆN TÌNH BUỒN
THƠ, NHẠC vả "NGƯỜI TÌNH" CỦA NGUYỄN ĐÌNH TOÀN
HOÀN CẢNH SÁNG TÁC CA KHÚC "QUÊ NGHÈO" CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY
NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI hay "TÔI XA HÀ NỘI" ?
CHIỀU VỀ TRÊN SÔNG
NƯỚC NON NGÀN DẶM RA ĐI
ĐI TÌM ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY
VẾT THÙ TRÊN LƯNG NGỰA HOANG
ĐI TÌM ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY
KIẾP LÁ PHẬN NGƯỜI trong "ĐƯỜNG CHIỀU LÁ RỤNG"
NHẠC SỸ NGỌC CHÁNH _ "BAO GIỜ BIẾT TƯƠNG TƯ"
"CƠN MÊ CHIỀU" của NGUYỄN MINH KHÔI tưởng niệm cuộc thảm sát năm MẬU THÂN, HUẾ
CHỢT THẤY TUỔI GIÀ
MÙA THU trong tình ca Việt
ÔNG TRUMP NÓI GÌ VỀ ĐẢNG CỘNG SẢN VN
12 THÓI QUEN TƯỞNG XẤU NHƯNG HOÁ RA LẠI TỐT
CÁI "VÔ" TRONG TRANH THUỶ MẶC
10 DẤU HIỆU CHỨNG TỎ BẠN HẠNH PHÚC
BUÔNG BỎ PHIỀN NÃO
THÔI KỆ_TRỊNH CÔNG SƠN
GS TRẦN VĂN KHÊ: NGÀI CHƠI VỚI AI MÀ KHÔNG BIẾT MỘT ÁNG VĂN NÀO CỦA NƯỚC VIỆT ?
HAI MẶT CỦA CUÕC ĐỜI
KHI TÔI CHẾT, HỎI CÒN AI GHÉT, AI THƯƠNG?
PHÚT CHIÊM NGHIỆM CUỘC ĐỜI
GÕ CỬA VÔ THƯỜNG
GIÁ TRỊ CỦA SỰ TĨNH LẶNG
HIỂU ĐỜI
5 Cái “Đừng” Của Cuộc Đời
Bao dung càng lớn hạnh phúc càng nhiều
CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ TÌNH CHA
KIẾP NGƯỜI
CUỘC ĐỜI CỦA MẸ
CUỘC ĐỜI MỘT CHIẾC LÁ
TÌM ĐƯỢC NGƯỜI THẤU HIỂU MÌNH MỚI THỰC LÀ NIỀM VUI LỚN NHẤT
CHỢT THẤY TUỔI GIÀ
NHỮNG BỨC ẢNH THÀNH PHỐ TRONG MÀN MƯA CỦA NHIẾP ẢNH GIA EDUARD GORDEEV
BUDDHIST ADVICE ON ANGER
KỲ HUYỆT GIÚP PHỤC HỒI THỊ LỰC
MỐI TÌNH TÔM KHÔ CỦ KIỆU
05 CÁI PHÚC LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI
NHÌN THẤU NỘI TÂM MỘT NGƯỜI KHÔNG PHẢI ĐIỀU QUÁ KHÓ
CHIẾC ÁO SẦU HAI VẠT" TRONG NHỮNG KHÚC TÌNH CA
Hãy Đọc Khi Bạn Đang Cảm Thấy Chán Nản Về Cuộc Sống
LỜI XIN LỖI
NHỚ ĐẤY, CÁI CUỘC ĐỜI NÀY
Nước mía Viễn Đông (góc Lê Lợi - Pasteur) Sài Gòn xưa trước 75
NƯỚC CHANH CHUYÊN GIA GIẾT TẾ BÀO UNG THƯ
QUÁN TRỌ TRẦN GIAN
TRỜI MƯA NHƯ BÀI CA
TRONG DÒNG ĐỜI TRÔI CHẢY, KẺ ĐẾN NGƯỜI ĐI ĐỀU LÀ CÓ NGUYÊN DO CẢ...
HẠT BỤI NÀO HOÁ KIẾP THÂN TÔI...
TRÊN TRỜI MỘT VÌ SAO, DƯỚI ĐẤT MỘT CON NGƯỜI...
THƯỜNG KHIÊM TỐN, BẬC ĐẠI THIỆN GIẢ ẮT KHOAN DUNG
NẾU NHƯ TRONG LÒNG MỆT MỎI, HÃY THỬ NHÌN ĐỜI TỪ HƯỚNG KHÁC
NHẠC SĨ SONG NGỌC VÀ MỘT ĐỜI SÁNG TÁC
MẸO KHI BỊ ONG CHÍCH
CHUYỆN Ở ĐỜI…
ĐỂ QUÊN BÀI HỌC
CHA MẸ LÀ NHẤT TRÊN ĐỜI
MỘT CHÚT LAN MAN
EM CÓ BAO GIỜ ĐỨNG NGẮM MÙA ĐÔNG
CÂU CHUYỆN ĐÊM BA MƯƠI
ĐÀ LẠT NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM
MƯỜI THỨ DÙ CÓ GIA TÀI BẠC TRIỆU CŨNG KHÔNG MUA ĐƯỢC
3 QUÊN, 4 CÓ, 5 KHÔNG
CHÉN THUỐC ĐỘC CỦA SOCRATES
NHẪN & NHỊN
Thông minh không phải yếu tố quan trọng nhất quyết định thành công, mà Chìa khóa của sự thành công là “ý chí”
Đời người là một loại lựa chọn, cũng là một loại buông bỏ
NHỮNG NGƯỜI BẠN GẶP TRÊN ĐƯỜNG
NHỚ MỘT THỜI XÍCH LÔ MÁY TẠI SÀI GÒN
XE ĐIỆN SÀI GÒN XƯA
CƠM THỐ SÀI GÒN XƯA
CÔ GÁI ĐÁNH CỌP NGAY LỄ KHAI THỊ CHỢ BẾN THÀNH 1914
HÃY NHẸ NHÀNG
XIN MỜI CÁC BÁC MUA CHIM NHÉ
CẢM XÚC NGÀY CUỐI NĂM
NHỮNG CÂY BONSAI BIẾT BAY LƠ LỬNG Ở NHẬT
ĐƠN GIẢN ĐẾN MỨC TẬN CÙNG CHÍNH LÀ TRÍ TUỆ
SỐNG HẠNH PHÚC HAY KHÔNG LÀ TUỲ TÂM MÌNH QUYẾT ĐỊNH
THƯ BA GỬI CON GÁI YÊU NGÀY VỀ NHÀ CHỒNG
BÂNG KHUÂNG CHIỀU CUỐI NĂM
LY RƯỢU CHIỀU CUỐI NĂM
TẢN MẠN CHIỀU CUỐI NĂM
LỜI CHÚC ĐẦU NĂM
TẠI SAO CÁC CỤ LẠI GỌI LÀ "TẾT NHẤT
TẾT NGUYÊN TIÊU TRONG TÂM THỨC NGƯỜI VIỆT
MÙI TẾT
CHIẾC CẶP ĐEN CỦA TỔNG THỐNG MỸ
THƠ CHÚC TẾT NƠI ĐẤT KHÁCH XUÂN CON KHỈ 2016
CHÚT TẢN MẠN ĐẦU NĂM BÍNH THÂN 2016
ĐẠP TUYẾT TẦM MAI
07 BÀI HỌC SÂU SẮC GIÚP BẠN CÓ CUỘC SỐNG ÍT BUỒN PHIỀN HƠN
MƯA RÀO VÀ MƯA BỤI
Cách cứu người tai biến mạch máu não bình phục tức khắc
LÀ AI KHÔNG QUAN TRỌNG, QUAN TRỌNG LÀ Ở CẠNH AI
MỘT CÁI ÔM MỖI NGÀY
DEAD MAN'S SUITCASE
SÀIGÒN DĨ VÃNG VÀ SÀIGÒN BOLSA
THÀNH PHỐ ĐÀ LẠT KHÔNG CÓ ĐÈN XANH ĐÈN ĐỎ
NGƯỜI PHỤ NỮ CHÍNH LÀ PHONG THỦY TUYỆT VỜI CHO NGÔI NHÀ
NHỚ CÀ PHÊ NĂM CŨ
VẺ ĐẸP TRẦM MẶC CỔ KÍNH CỦA NHỮNG CÂY CẦU KHẮP NƠI TRÊN THẾ GIỚI
TỰ NGUYỆN
THÀNH THẬT
ĐẠO NGHĨA VỢ CHỒNG _ BÀN TAY NẮM LẤY BÀN TAY
KHÔNG CÓ THỜI GIAN_NO TIME
ĐỪNG ĐỂ TRÁI TIM BỊ ĐÁNH MẤT
KHOE KHOANG CÁI GÌ THÌ SẼ MẤT CÁI ĐÓ
CHA ĐẺ RẠP HÁT HƯNG ĐẠO
NHỮNG CÔNG TRÌNH TUYỆT VỜI BÊN BỜ SÔNG SEINE CỦA PARIS
9 ĐIỀU ĐỂ THẤY CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG
FLOWERS IN SNOW_HOA TUYẾT
AUD LANG SYNE_MỘT CA KHÚC DÙNG ĐỂ TIỄN ĐƯA NĂM CŨ VÀ ĐÓN CHÀO NĂM NỚI
LẠC LỐI GIỮA NHỮNG CON ĐƯỜNG NHỎ VÀ NHỮNG GÓC PHỐ BÌNH YÊN
BỨC TRANH KHÔNG CÓ MẮT
SUÝT NỮA BÀI THƠ "HAI SẮC HOA TIGÔN" ĐÃ CHÁY THÀNH TRO !
NIỀM VUI & NỔI BUỒN
CÓ TIỀN MUA NHÀ ĐẸP NHƯNG...
LẮNG NGHE
GIẤC MƠ ÁO TRẮNG
CÁ ĐÙ MỘT NẮNG BUÔNG ĐŨA CÒN THÈM
THƯỞNG THỨC VỊ BÉO BÙI DĨA ĐUÔNG ĐẤT NÓNG HỔI TRÀ VINH
Thơm hương lá mướp gói xương vịt bằm
BẬN
ẤM ÁP LÀ KHI...
MỘT CÕI ĐI VỀ
MỘT NGÀY KHÔNG VỘI VÃ
CÂU CHUYỆN VỀ ĐẠI HỌC STANFORD
BABYSITTING_GIỮ TRẺ Ở MỸ
CON CÁ TRÀU BƠI TỪ SÂU LÊN CẠN
SINH RA LÀ NGUYÊN BẢN ...
VỢ, NGƯỜI TÌNH & HỒNG NHAN TRI KỶ
MỘT CHÚT LAN MAN NGẪM LẠI "CÁI SỰ ĐỜI"
HỌA SĨ ĐINH CƯỜNG… KHÔNG CÒN VỚI CHÚNG TA NỮA
CÀN KHÔN ƠI XIN RÓT RƯỢU GIÙM NGAY
CÓ HỀ CHI VÀNG CHÚT RONG RÊU
CHO VÀ ...CHO
CHỢT THẤY TUỔI GIÀ
Đủ nắng hoa sẽ nở_Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy
OH! NHÌN GÌ MÀ KINH THẾ
VAI DIỄN CUỐI CÙNG
KHÔNG CÓ GIÁ TIỀN CHO TÌNH YÊU
HÃY QUÊN ĐI 3 THỨ TRONG ĐỜI
Sự khác biệt giữa tiền xu và tiền giấy
TRANH CÃI VỚI KẺ NGỐC...
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
ĐỜI NGƯỜI NHƯ GIÓ QUA
LÀM SAO ĐỂ PHA ĐƯỢC CHÉN TRÀ NGON?
RẤT GẦN & RẤT XA
NHỮNG CHỐN BÌNH YÊN NHẤT XỨ HÀN
NHỮNG CÂU THƠ HAY VỀ BÔNG HỒNG
MẸ _ THƠ ĐỖ TRUNG QUÂN
MỰC MỘT NẮNG PHAN THIẾT
KỶ NIỆM _ HẠNH PHÚC HAY VẾT THƯƠNG
TRẦM TỬ THIÊNG_MỘT ĐỜI "TƯỞNG NIỆM"
KHÚC LUÂN VŨ MÙA ĐÔNG
MÙA GIÁNG SINH Ở SAN ANTONIO
MÓN NỘM 3 MIỀN_(GỎI 3 MIỀN)
HẤP DẪN HƯƠNG VỊ THỊT CỪU NƯỚNG NINH THUẬN
GÓC PHỐ DỊU DÀNG
SYLVIE VARTAN, 40 NĂM TÌNH KHÚC NICOLAS
3 NHẠC SĨ NỔI TIẾNG CÙNG SAY ĐẮM MỘT NÀNG TIÊN _CHUYỆN TÌNH NHẠC SĨ NGUYỄN THIỆN TƠ TÁC GIẢ CA KHÚC "GIÁO ĐƯỜNG IM BÓNG"
HÃY SỐNG CUỘC SỐNG CỦA MÌNH VÀ QUÊN ĐI TUỔI TÁC
BÀI THÁNH CA BUỒN VÀ CUỘC TÌNH DƯỚI MƯA
CẢNH THẦN TIÊN PHẢN CHIẾU TRÊN MẶT NƯỚC
BỘ ẢNH THẦN THOẠI CỦA NHIẾP ẢNH GIA CARLOS IONUT
CÁ LINH_ĐẶC SẢN MIỀN TÂY MÙA NƯỚC NỔI
SỐNG TỬ TẾ
SAI LẦM KHI TỨC GIẬN
CHI RỒI CŨNG QUA
KHE NỨT TRÁI ĐẤT BIẾN THÀNH HỒ NƯỚC TUYỆT ĐẸP_HỒ BAIKAL
NHỚ CON CÁ HỐ THÁNG GIÊNG
TRẢ LẠI THOÁNG MÂY BAY
MỖI PHÚT GIẬN DỮ
KHI VIỆT NAM MÌNH KHÔNG CÒN ĐẸP TRONG MẮT BẠN BÈ THẾ GIỚI...
6 VIỆC KHÔNG NÊN LÀM
THƯƠNG LẮM THÁNG 12
SỰ IM LẶNG NGỌT NGÀO
NHỮNG SẮC MÀU CUỘC SỐNG
ĐÔI ĐIỀU VỀ NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG BÀI THƠ "MẮT BUỒN" CỦA NHÀ THƠ BÙI GIÁNG
TIẾNG VIỆT DỄ THƯƠNG QUÁ
NẾU ĐỐI DIỆN VỚI THỬ THÁCH
GIẾT THỜI GIAN
TÀI SẢN QUÍ GIÁ NHẤT CỦA CON NGƯỜI
CHỈ MỘT CHÚT THÔI MÀ!
NGUỒN GỐC BÀI " KÈN MẶC NIỆM TỬ SĨ HOA KỲ"
NHỮNG NGÔI VƯỜN VÀ CÁNH ĐỒNG ĐẦY SẮC MÀU
THE POWER OF HUGS (SỨC MẠNH CỦA NHỮNG CÁI ÔM)
NHỮNG CÂU TRẢ LỜI CỦA NỮ TÀI TỬ AUDREY HEPBURN KHI ĐƯỢC HỎI VỀ BÍ QUYẾT LÀM ĐẸP CỦA BÀ
NHIẾP ẢNH GIA DANIELA BABIC ĐÃ CHỤP ẢNH CON TRAI 10 THÁNG TUỔI CỦA MÌNH CÙNG VỚI CÁC CON VẬT
ĐỪNG CHỜ ...
TRÊN THẾ GIAN NÀY...
NGÀY HÔM QUA LÀ THẾ
KHÚC HÁT CHIỀU MƯA NĂM CŨ “BÂNG KHUÂNG CHIỀU NỘI TRÚ”
MỘT CÂU CHUYỆN TÌNH… ĐỂ RA ĐỜI NHẠC PHẨM BẤT HỦ "nắng chiều"
TÉP BẠC MIỀN TÂY NAM BỘ