December 28, 2015

TRANH CÃI VỚI KẺ NGỐC...


ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

Cho, không phải chỉ là làm vui kẻ đón nhận; mà còn là một thái độ, một nghệ thuật sống ở đời để có hạnh phúc. Nghệ thuật ấy chính là buông xả những gì mình có, từ niềm vui cho đến nỗi buồn. Niềm vui, gửi cho người; nỗi buồn, ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI. Đời chúng ta được hạnh phúc, thảnh thơi, nhẹ nhàng không phải nhờ sự thu nhận, chất chứa, mà chính là buông bỏ, buông bỏ tất cả, cho đến khi không còn gì để trao đi, không còn người cho và không còn ai đón nhận

December 27, 2015

ĐỜI NGƯỜI NHƯ GIÓ QUA



Cuối cùng thì những dự định, hi vọng, ước mơ, hoài bão cũng chỉ là khói bụi tan đi như những đám mây trên bầu trời mênh mông, vô tận kia. Đến một ngày rồi ai ai cũng đều phải trả lại cho đất trời những gì đã vay mượn để trở về. Sự chấm dứt của kiếp người là điều tất yếu, phải như vậy, không thể khác, không thể có điều ngoại lệ. Đó là sự bình đẳng, công bằng và cũng là niềm an ủi cho tất cả mọi sinh linh có mặt trong cuộc sống ở thế gian này...

Sự sống là một điều kỳ diệu. Có lẽ mọi vật hữu tình từ đơn bào cho đến sinh vật thượng đẳng là con người đều có một mong ước giống nhau là kéo dài sự sống, nhưng “tuổi thọ” của muôn loài đã được quyết định bởi những yếu tố mang tính chất định luật mà mọi sinh linh có sự sống không dễ gì vượt qua.

Hiện nay, cho dù có nền y học tiên tiến vượt bực mà loài người đã đạt được thì tuổi thọ của con người cũng không sánh kịp với tuổi thọ của loài rùa. Thực vật cũng là một dạng sống, có những loài cây có tuổi thọ từ vài trăm năm đến cả ngàn năm. Như loài thông có tên Bristlecone ở Bắc Mỹ có tuổi thọ đến 4.500 tuổi. Gần đây, có một số phát hiện khoa học cho rằng có sinh vật “lách” khỏi qui luật sinh tử khắc nghiệt của tạo hóa để trường tồn mà không hề biết “thời gian, tuổi thọ” là gì.

Các nhà nghiên cứu thuộc Pennsylvania State University cho biết loài sứa Turritopis Nutricula là sinh vật thủy tức có thể quay ngược vòng đời của chúng từ thời kỳ trưởng thành trở lại thời kỳ sinh vật đơn bào và từ đó tiếp tục phát triển; nhờ vậy chúng trở nên bất tử. Loài sứa này vốn được phát hiện ở vùng biển Địa Trung Hải từ năm 1883 nhưng khả năng độc đáo của chúng thì chỉ mới được quan tâm từ hồi thập niên 1990. Người ta tìm thấy ở chúng một quá trình chuyển dịch tế bào, từ một dạng tế bào này có thể chuyển đổi thành một dạng tế bào khác và có khả năng liên tục tái tạo toàn bộ cơ thể của chúng.

Khả năng này hiện vẫn là điều bí mật của tự nhiên và đang được các nhà khoa học tập trung giải mã với hy vọng có thể từ đó tìm ra những phương thức chống lại bệnh ung thư ở loài người. Tuy nhiên, trong các cuộc thảo luận về khoa học, không ít người tuyên bố rằng không có bằng cớ về sự bất tử của loài sứa này; vì lẽ người ta không thể theo dõi cùng một con sứa trong vài chục năm, cả trăm năm, hay nhiều thế kỷ; hơn nữa, chúng vẫn không thể thoát khỏi tình trạng bị ăn thịt, gặp tai nạn, hoặc nhiều hoàn cảnh vô thường khác. Vả chăng, khi chúng tái tạo toàn bộ cơ thể từ giai đoạn ban đầu của một sinh vật đơn bào dạng ống thì chúng đã là một sinh vật khác, không còn là sinh vật cũ để bảo rằng chúng bất tử!

Nói khác đi, định luật sinh lão bệnh tử vẫn là một định luật khắc nghiệt áp dụng cho mọi hình thái sinh vật, áp dụng cho mọi chúng sinh! Sống và được sống là điều mà tất cả mọi sinh linh đều tha thiết và mong ước, nhưng sống để làm gì? Sống có ích gì cho đồng loại? Đó là điều thiết yếu và quan trọng. Phù dung là một loại hoa mỏng manh, quí phái nhưng lại có một đời sống ngắn ngủi “sớm nở tối tàn”. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi đó, phù dung đã tô điểm, mang lại cho đời vẻ đẹp thanh tao, cũng là điều đáng quí.

Trời đất thì bao la, thời gian thì vô tận, kiếp người cũng như loài hoa phù dung, thấy đó rồi mất đó, sắc sắc không không, như cơn gió thoảng qua, như một vạt nắng hắt hiu còn sót lại của một buổi chiều. Nếu chúng ta tỉnh thức và quán tưởng về cuộc đời, chúng ta sẽ thoát khỏi ảo tưởng thân này là tự ngã. Khi thực hành được điều này, nỗi sợ hãi âu lo về sinh tử sẽ nhẹ nhàng hơn, như trút bỏ lớp áo nặng nề mà bấy lâu nay cứ đeo bám bên người.

Không ai biết điều gì sẽ xảy ra ở ngày mai, có thể đó là điều tốt lành nhất hay điều tồi tệ nhất sẽ đến với chúng ta, nhưng chắc chắn một điều là ngày mai sẽ đến và có một lúc chúng ta sẽ không còn có mặt trong cuộc sống này. Cái chết làm chúng ta sợ hãi nhưng xét cho cùng sự chấm dứt đó là một món quà, như một niềm an ủi mà tạo hóa dành tặng riêng cho mỗi sinh linh.

LÀM SAO ĐỂ PHA ĐƯỢC CHÉN TRÀ NGON?



"Nhất thủy – Nhì trà – Tam pha – Tứ ấm - Ngũ trạch - Lục nhạc."

Không có gì hay hơn, cụ thể hơn bằng bốn câu trên nói về nghệ thuật pha trà từ ngàn xưa của người Việt. Cả bốn yếu tố này quan hệ mật thiết với nhau nó là điều kiện cần và đủ để có được chén trà ngon, việc phân chia theo thứ tự chỉ là cho vần chứ không là thứ tự ưu tiên.

oOo
*THUỶ – Chọn nước để pha trà.

Nước phải ngon – thì pha trà mới tốt.
Việc chọn nước thật cầu kỳ và công phu đối với người thưởng trà.
Trong cuốnTrà Kinh của Lục Vũ đã đúc kết: Sơn thủy thượng, giang thủy trung, tĩnh thủy hạ (nước suối trên núi hạng nhất, nhì đến nước sông và ba đến nước giếng). Nhưng không phải là nước suối lấy đâu cũng được mà phải chọn chỗ nước chảy chậm, chảy qua sỏi, đá. Nước sông phải lấy ở giữa dòng nơi thượng nguồn. Nước giếng ở trên đồi cao, giếng vùng đất đá ong, giếng chùa hay trên núi mới thực sự ngon.
Ngoài ra người thưởng trà cũng đáng giá rất cao nước mưa – vũ thủy, nước hạt móc – lộ thủy và nước sương sa – lộ đông và tuyết – tuyết thủy cũng là những loại nước ngon để thưởng trà.
Nước mưa phải chọn nước mưa cũ (không lấy nước ở trận mưa đầu) và dụng cụ lấy, chứa nước mưa phải vệ sinh sạch sẽ không để lẫn rêu, bụi… Cách lấy nước hạt móc – lộ thủy là lấy nước trên lá cây lúc sáng sớm vào mùa thu là tốt nhất. Còn nước sương sa thì cũng lấy như nước lộ thủy nhưng vào mùa đông. Khi lấy tuyết làm nước phải lấy tuyết sạch, đào bỏ khoảng 15cm – 20cm lớp tuyết phía trên.
Trong điều kiện sống hiện nay thật khó tìm những loại nước như vậy. Đơn giản hơn ta chọn nước sạch, tinh khiết có thể dùng nước của hãng nước tinh khiết Sapuwa, Ion Life (đừng nhầm với nước khoáng như Lavie, Vĩnh Hảo – không phải nước để pha trà). Hãy tự tay lấy nước máy, cho vào vại sành sạch che vải tránh bụi và phơi khoảng 2 tuần cho hết mùi là dùng được.

oOo
*TRÀ 

Trà có nhiều loại và có hàng ngàn hương vị, tìm được hương vị vừa ý thật là quí. Trà có hàng ngàn loại khác nhau ta có nhiều cách để phân loại. Phân loại theo phương pháp chế biến, trà chia thành các dòng khác nhau:
- Trà tươi – không qua khâu chế biến, hái và uống tươi.
- Trà xanh như trà Thái Nguyên, trà cổ thụ, trà long tỉnh.
- Trà bán lên men như trà oolong, trà thiết quan âm, trà bích la xuân.
- Trà lên men 100% như: trà vàng, trà hồng, phổ nhĩ.
Phân loại theo hình thức có: Trà bột, trà lá, trà mảnh (lá trà được cắt thành mảnh nhỏ), trà bánh, trà túi nhúng và cả cao trà).
Trà bột nổi tiếng là trà xanh của Nhật Bản. Hay trà đen OTD của phương Tây.
Trà bánh nổi tiếng là dòng trà phổ nhĩ của Vân Nam, Trung Quốc và trà cổ thụ ép bánh của các dân tộc miền Tây Bắc, Việt Nam.
Trà phương Tây nổi tiếng về trà túi lọc, trà đen hương trái cây như Lipton, Dilmah,Twinings, Stassen…
Trà chiết suất thành cao trà hiện nay đang phát triển để phục vụ nhu cầu thưởng thức nhanh.
Phân loại theo mùa thu hoạchcó các loại: trà xuân, trà thu, trà đông.
Trong quá trình sản xuất, trà cũng phân thành nhiều loại phẩm chất khác nhau từ thượng hạng tới thứ cấp để phục vụ nhiều mục đích khác nhau.
Tiêu chuẩn để đánh giá trà ngon nên xem xét tổng quát các khía cạnh sau:
- Chọn đúng trà của vùng phù hợp thổ nhưỡng, khí hậu.
- Thu hoạch lá trà một lá (búp)
- Thời gian & kỹ thuật hái trà
- Kỹ thuật sao sấy một khâu hết sức quan trọng để làm tăng chất ượng trà.
- Hình dáng màu sắc và mùi vị của lá trà thành phẩm.
Thưởng trà, đầu tiên và hết sức quan trọng là thưởng thức hương, kế sau đó mới đánh giá vị của trà. Không thể quên câu ca được lưu truyền rằng: trà vừa sấy, cà phê mới xay. Hãy chọn trà đúng loại, đúng phẩm chất, đúng thời điểm để có chén trà ngon vừa ý.

oOo
*ẤM - Chọn ấm để pha trà.

Người xưa bao đời đã nói : “Đồ uống trà không gì tuyệt diệu bằng ấm tử sa”. Dùng ấm tử sa pha trà sẽ giữ nguyên được hương và vị của trà.
Chọn một ấm như ý, phải xuất phát từ nhu cầu sử dụng và thẩm mỹ của chính người dùng. Ấm sẽ phục vụ một hay nhiều người uống để chọn cái ấm có dung tích phù hợp. Ấm dưới 120ml thường dùng cho một người, trên 180ml dùng cho ba, bốn người uống trà. Ấm tử sa có năm màu cơ bản và không thể kể hết kiểu dáng, người thích dáng cao, người thích tròn…
Người ưa chiếc ấm được làm công phu, tỉ mỉ, người đi tìm sự giản đơn.
Nhưng nhất thiết phải chọn được ấm tử sa thật – ấm làm đúng bằng đất tử sa được nung nhiệt độ trên 1.000 độ C. Kỹ thuật làm ấm phải đạt: rót nước phải thông suốt, miệng ấm kín, vòi, nắp và quai ấm phải thẳng hàng.

oOo
*PHA TRÀ 

– Một nghệ thuật thể hiện trình độ của người thưởng trà.
Pha trà là quá trình kết hợp hài hòa năm yếu tố: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.
Khi pha trà đòi hỏi phải hiểu trà loại nào, phẩm chất trà ra sao để chọn nhiệt độ của nước đun sôi cho phù hợp. Lựa ấm pha trà có dung tích phù hợp với số người cùng uống, mỗi cái ấm được sử dụng để pha một loại trà thích hợp không dùng một ấm mà pha các loại trà khác nhau. để không hư ấm và hỏng hương trà.
Vai trò của người pha trà – trà nhân là trung tâm hết sức quan trọng.
Người pha trà phải đưa được cảm xúc, tâm hồn của mình vào chén trà qua việc thổi lửa, đun nước, chọn trà, lựa ấm… Để tới khi cùng bạn hữu thưởng thức chén trà ngon sẽ thấy: Vũ trụ trong ấm. Nhật nguyệt trong chén.
Không gian và âm thanh – một phần tất yếu khi thưởng trà, người uống trà thưởng thức chén trà ngon cũng không thể tách rời với không gian. Không gian thưởng trà thật đa dạng – thiền sư chọn nơi tĩnh lặng, nhà nho, nhà văn tìm tới khung cảnh thiên nhiên yên bình hoặc một không gian nhỏ ngay trong nhà mình, công chức ngày nay bàn trà ngay tại cơ quan, doanh nhân lại tới trà quán, dân thường tìm tới quán trà vỉa hè… thật đa dạng. Hòa hợp với không gian đó là âm thanh.
Chính lẽ đó, nên thêm không gian và âm thanh vào câu ca:
Nhất thủy / Nhì trà / Tam pha / Tứ ấm / Ngũ trạch / Lục nhạc.
Để thành sáu yếu tố cần và đủ để thưởng trà.

oOo
*TRẠCH 

Hiểu theo nghĩa hẹp là nơi ngồi uống trà, một góc nhỏ tại nhà, tại quán hay góc nhỏ nào đó giữa thiên nhiên và theo nghĩa rông hơn các không gian dùng uống trà.

oOo
*NHẠC 

Trong không gian thưởng trà có thể là tiếng nước reo trong ấm, tiếng chim hót, tiếng suối chảy… những âm thanh từ thiên nhiên tràn về.
Sáu yếu tố hòa hợp thành nét đẹp trà hòa của văn hóa trà Việt.

RẤT GẦN & RẤT XA



KHI HAI NGƯỜI TRONG CƠN GIẬN DỮ

* Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau?

- Bởi vì người ta mất bình tỉnh, mất tự chủ!

* Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe?

- Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.

oOo

KHI HAI NGƯỜI BẮT ĐẦU YÊU NHAU

* Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? 

- Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…

oOo

VÀ KHI HAI NGƯỜI YÊU NHAU ĐẬM ĐÀ

- Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì.

oOo

VÌ VẬY

- Khi các bạn bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các bạn lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các bạn cảm thấy muốn xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các bạn sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về nữa!

December 25, 2015

NHỮNG CHỐN BÌNH YÊN NHẤT XỨ HÀN

Đó là những ngôi chùa cổ kính, linh thiêng, nơi lưu giữ những di sản văn hóa cổ quý giá của đất nước Hàn Quốc.

SAMWHASA:
Là một ngôi đền cổ có từ hàng nghìn năm trước, bao quanh bốn bề linh thiêng là những dãy núi cao sừng sững trong thung lũng Mureung ở chân núi Datasan, đền Samwhasa mặc dù từng bị quân đội Nhật Bản đốt phá, vẫn giữ được nét “ngọa hổ tàng long” uy nghiêm cùng cảnh quan độc đáo, tinh tế đủ sức hấp dẫn cho các thi sĩ, thư pháp và các nhà sư đức độ năng viếng thăm, ngoạn cảnh.





BORIAM:
Ngôi thờ tự Boriam cổ kính được vị nhà sư nổi tiếng Wonhyo Daisa (617 - 686) xây dựng năm 683 trên một vách đá cheo leo ở lưng chừng núi Chuwolsan nổi tiếng với phong cảnh đẹp nhất nhì xứ sở kim chi. Chốn linh thiêng, cổ kính được thiên nhiên ưu ái ban tặng một khoảng không núi đồi điệp trùng, cỏ cây hoa lá chen nhau đua nở này hằng năm vẫn đón nhận những Phật tử lòng thành từ khắp nơi đổ về, nguyện cầu bình an và lắng lòng với thiên nhiên.



OEOSA:
Ngôi chùa với cảnh quan đẹp độc đáo này được Hoàng Đế thứ 26 của triều đại Silla Jinpyeong (579 - 632) xây dựng cách đây hàng nghìn năm hiện là một trong những nơi thu hút nhiều Phật tử cũng như du khách viếng thăm nhất Hàn Quốc. Nằm bên bờ kênh có hàng cây xanh mướt giữa trùng trùng điệp điệp là các ngọn đồi thấp phủ đầy sắc vàng, xanh của cỏ cây hoa lá, ngôi chùa hiện lên linh thiêng, bình dị đến tĩnh mặc. Ai từng đến đây, hẳn không thể quên bức mặc thủy đẹp hút hồn của Oeosa.



CHEONGRYANGSA
Được một vị nhà sư sống vào thời Hoàng đế Munmu (661 - 681) dưới triều đại Silla xây dựng và sau này được Hoàng đế Taejo (877 - 943) tái thiết lại vào cuối triều đại Goryeo (918 - 1392), Cheongryangsa là một ngôi đền độc đáo, mặt sau đền tựa vào vách đá cheo leo giữa lưng chừng núi, mặt trước của đền lại hướng về xa xa, nơi có những ngọn đồi, vách đá trùng điệp, xanh mướt. Rất nhiều học giả huyền thoại của Hàn Quốc như nhà sư Wonhyo Daisa (617 - 686) - người xây dựng chùa Boriam và Toegye Yi Hwang (1501 - 1570), nhà triết học Nho giáo vĩ đại thời Joseon từng học tại ngôi đền linh thiêng này.











MAGOKSA
Magoksa, ngôi chùa nằm trên sườn phía đông của ngọn núi Taehwasan, ở thành phố Gongju, tỉnh Nam Chungcheong là một ngôi chùa cổ, rộng lớn, xây dựng năm 640 dưới triều đại Silla với khoảng 30 phòng, được xem là đại diện đứng đầu Tông phái Tào Khê Phật giáo Hàn Quốc ở Gongji. Bên cạnh vẻ linh thiêng, cổ kính được rừng cây xanh bao phủ trên sườn núi, Mogoksa còn là ngôi chùa Phật giáo lưu giữ rất nhiều di sản văn hóa cổ rất quý giá.






TAPSA
Tapsa là ngôi chùa nổi tiếng bởi rất nhiều điều bí ẩn xoay quanh, từ việc xây dựng gần 100 ngọn tháp cổ mà không cần đến xi-măng hay trát vữa mà vẫn sừng sững, hiên ngang trước gió bão đến truyền thuyết có một học giả sống vào thế kỷ 19 đã xây hẳn một ngọn tháp bằng đá làm nơi cầu nguyện cho toàn nhân loại được bình an. Tapsa thu hút du khách không chỉ bởi là chốn linh thiêng có nhiều điều bí ẩn mà nơi đây còn có hẳn con đường hai hàng cây hoa anh đào khoe sắc xuân dài 500m dẫn lối vào chùa.










UNJUSA
Ngôi đền Unjusa ở tỉnh Nam Jeolla nổi tiếng toàn xứ sở hoa anh đào bởi hàng nghìn bức tượng Đức Phật điêu khắc bằng đá rất tinh xảo dưới muôn hình vạn trạng được xem là vô cùng bí ẩn này, được vị nhà sư nổi tiếng Doseon Guksa (826 - 898) sống dưới triều đại Silla xây dựng. Ngôi đền hiện chỉ còn lưu giữ khoảng 80 bức tượng Phật bằng đá và một số di sản quý hiếm khác.













YEONGOKSA
“Ông tổ” của ngôi đền gắn với truyền tích thú vị này là Yeongi Josa. Tương truyền, một lần tình cờ đi ngang qua vùng đất này, Yeongi nhìn thấy một cái ao, ở giữa là dòng xoáy nước, bất chợt có một cánh chim nhạn bay ra từ xoáy nước đó. Như một lời nhắn nhủ từ Đức Phật linh thiêng, Yeongi đem lấp cái ao và xây dựng lên nền đất đó một ngôi chùa và đặt tên là Yeongoksa (Yeon nghĩa là sen, gok nghĩa là xoáy nước). Ngày nay, ngôi chùa Yeongoksa là chốn thiền tự linh thiêng mà nhiều tín đồ Phật giáo vẫn đến để tụng kinh, nguyện cầu.

















BULYOUNGSA
Khuôn viên rộng lớn của ngôi chùa Bulyoungsa (Bóng Đức Phật) khép mình giữa chốn núi rừng xanh bao phủ, ở giữa thung lũng Bulyoungsa ngút ngàn của tỉnh Gyeongsangbuk-do, phía đông Hàn Quốc này được xây dựng vào năm 651 dưới thời triều đại Shinla. Do có bức tượng bằng đá Đức Phật to lớn, uy nghiêm chiếu bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng mà ngôi chùa được đặt là Bulyoungsa. Hiện nay, Bulyoungsa vẫn còn lưu giữ rất nhiều tài sản văn hóa quý giá của xứ Hàn.













DAEHEUNGSA
Trên một quần đảo ở bờ biển phía tây và nam Hàn Quốc, có một di tích lịch sử nằm ẩn mình trong một khung cảnh thiên nhiên vô cùng lộng lẫy, nơi khu rừng cây xanh rậm rạp bao quanh, hòa cùng cánh đồng cỏ bạt ngút ngàn, được xây dựng trước khi triều đại Silla thống nhất, ngôi chùa Daeheungsa rộng lớn, cổ kính hiện lên như dải thiêng, nơi vẳng văng đâu đây tiếng chuông nguyện cầu, nơi hàng năm vẫn quy tụ rất nhiều Phật tử viếng thăm và thưởng ngoạn cảnh sắc tuyệt vời.












DAEJEONSA
Daejeonsa là ngôi đền lớn nhất ở tỉnh Cheongsong-gun, nằm gọn trong khung cảnh tuyệt đẹp của dãy núi Juwang. Công trình nổi tiếng nhất ở Daejeonsa là Bogwangjeon - vốn được coi là quốc bảo của đất nước. Bên trong nó lưu giữ bản thảo khắc gỗ và những lá thư tay của Lee Yeo-song, vị tương quân dưới triều đại nhà Minh ở Hàn Quốc.













GANGCHEONSA
Năm 1316 là một năm quan trọng với khu di tích Gangcheonsa, khi ngôi chùa đá 5 tầng được xây dựng trên quần thể đền chùa cổ. Người ta cho rằng, 1.000 nhà sư có thể cùng sống ở trong chùa. Bên cạnh quần thể đền chùa Gangcheonsa, còn có một loạt những điểm đến hấp dẫn đang chờ đón du khách như pháo đài trên núi Geumseong, thác nước Yongso, hồ Gangcheon, hồ Damyang và công viên quốc gia Naejang.













TAEANSA
Đền Taeansa sở hữu một vẻ đẹp xốn xang, đặc biệt là vào tiết trời thu khi những cánh rừng rậm bao quanh đền chuyển sắc vàng và đỏ. Con đường dài 2,3 km lên vãn cảnh cũng như thung lũng nơi ngôi đền tọa lạc đều đẹp đến nao lòng. Nếu ghé thăm Taeansan, chúng mình đừng quên tới ngọn tháp Neungpa gần đó, với kiến trúc truyền thống được bảo tồn gần như nguyên vẹn và thăm Gok-song Haneulnari-một ngôi làng thơ mộng cách đó 5 km.













MANGGYEONGSA
Nằm trên đỉnh núi Taebaek ở độ cao tới 1.460m, đền Manggyeongsa được cho là nơi tọa lạc của bức tượng đá Phật Bodhisattva. Một nhà sư dưới triều đại Silla (năm 57 trước công nguyên tới năm 935 sau công nguyên) có tên Jajang đã cho xây dựng ngôi đền để thờ cúng bức tượng. Ngoài ra, khi tới thăm đền, khách du lịch còn được tắm trong dòng suối nước nóng ở địa thế cao nhất Hàn Quốc- suối Long.













BUSEOKSA
Nằm trong danh sách 10 ngôi đền lớn nhất xứ sở kim chi, Buseoksa lưu giữ tới 5 quốc bảo của đất nước. Muryangsujeon, quốc bảo số 18 của xứ Hàn là một trong những tòa nhà gỗ cổ nhất, cũng là điểm sáng trong quần thể kiến trúc Buseoksa.













NAEJANGSA
Bao quanh bởi rừng lá phong đẹp mê hồn trong công viên quốc gia Naejang, quần thể kiến trúc Phật giáo Naejangsa được khởi công xây dựng năm 636, tuy nhiên phải đến sau thời Jeongyujeran (năm 1579), Naejangsa mới được hoàn thiện.









BEOPJUSA
Với hơn 60 tòa nhà lớn và 70 nhà tu, Beopjusa là quần thể đền chùa lớn và lộng lẫy nhất Hàn Quốc trước khi bị thiệu rụi trong trận hỏa hoạn năm 1592 gây ra bởi cuộc chiến tranh xâm lược của Nhật Bản vào Triều Tiên. Hiện tại, Beopjusa còn 30 tòa nhà với rất nhiều hiện vật văn hóa. Nổi bật nhất trong khuôn viên Beopjusa là một quốc bảo quan trọng khác của xứ kim chi - ngôi chùa cao nhất Hàn Quốc (22,7 mét với 5 tầng) làm bằng gỗ.








CHEONEUNSA
Cheoneunsa là một trong ba ngôi đền lớn nhất trên núi Jiri. Nó được xây dựng năm 828 nhưng bị thiêu rụi sau cuộc xâm lăng của quân Nhật năm 1592. Đến năm 1610, nó lại bị đốt cháy. Đền tiếp tục được xây dựng lại vào năm sau đó, nhưng tiếp tục cháy vào năm 1773. Năm 1775, đền được xây lại.

Theo tương truyền, khi xây dựng lại đền vào năm 1592, người dân quanh vùng đã giết một con rắn lớn ... 










CHEONGPYEONGSA
Khi tới thăm đền Cheongpyeongsa, du khách sẽ được ngắm cảnh đẹp tuyệt vời của thung lũng và những thác nước thần tiên trên hồ Soyang, và được nghe kể một câu chuyện tình yêu nhuốm màu cổ tích. Truyện kể rằng, ở vùng Gangwon-do, có một chàng trai yêu một nàng công chúa tới mức biến thành một con rắn để theo sát những bước nàng đi. Vào những năm đói kém, loạn lạc, công chúa đi xin cơm cho người dân.















NHỮNG CÂU THƠ HAY VỀ BÔNG HỒNG ...

Nhà thơ Nguyễn Hữu Nhật có những câu thơ thật hay về BÔNG HỒNG, đặc biệt khi những cành hồng này dành để tặng người yêu, ông viết:



MẸ _ THƠ ĐỖ TRUNG QUÂN

Nhà thơ Đỗ Trung Quân thì đã từng âm thầm hối hận về những nỗi đau mất Mẹ








Con sẽ không đợi một ngày kia 
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc 
........
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt 
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua 
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ 
ai níu nổi thời gian? 
ai níu nổi? 
Con mỗi ngày một lớn lên 
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi 
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

........
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ 
Sống tự do như một cánh chim bằng 
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái 
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không? 
Những bài thơ chất ngập tâm hồn 
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc 
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác 
mà vẫn cứ đêm về ta thao thức làm thơ 
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ 
giọt nước mắt già nua không ứa nổi 
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi 
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng 
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân 
mấy kẻ đi qua 
mấy người dừng lại? 
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy 
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm 
ta vẫn vô tình 
ta vẫn thản nhiên? 

Hôm nay... 
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen 
ngả nón đứng chào xe tang qua phố 
ai mất mẹ? 
sao lòng anh hoảng sợ 
tiếng khóc kia bao lâu nữa 
của mình? 
Bài thơ này xin thắp một bình minh 
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối 
bài thơ như một nụ hồng 
Con cài sẵn cho tháng ngày 
sẽ tới !






MỰC MỘT NẮNG PHAN THIẾT

Ngoài cua Huỳnh Đế , tôm hùm … có 1 đặc sản khác mà ai đến Phan Thiết cũng muốn thưởng thức đó chính làmực 1 nắng. Sau những giờ phút bong đùa cùng nước biển. Cùng ngồi quây quần dưới bóng mát của những cây dù trên biển để thưởng thức món mực một nắng quả là điều thú vị. Những chú mực lá to xòe ra, chỉ cẩn một lần hong qua cái nắng Bình Thuận, sau đó nướng trên than hồng, mực sẽ ngã sang màu vàng nhạt phảng phất hương thơm. Món mực này sẽ ngon hơn nhiều khi chấm với nước mắm Phan Thiết cho thêm vài lát ớt. Vị ngọt dai của mực, độ mặn vừa phải và thơm lừng của nước mắm cùng hòa vào hương vị nồng cay của ớt mang lại cho du khách thêm niềm hứng khởi. Chỉ thế thôi nhưng món ăn rất đổi bình dị này sẽ để lại nỗi nhớ trong lòng không ít những thực khách đã từng thưởng thức.

Mực được đem đi rửa sạch để giảm bớt nước biển trong con mực, sau đó sẽ đem ra phơi nắng. Phải chọn nơi nhiều ánh nắng, nắng to để mực được ngon hơn. Điều quan trọng ở đây là mực chỉ phơi đủ "một nắng" mà thôi, không phơi nhiều lần.

KỶ NIỆM _ HẠNH PHÚC HAY VẾT THƯƠNG


Một cánh thư thăm bạn. Một món quà tặng nhau. Một dòng chữ cám ơn thầy cô dạy cũ. Đôi dòng thơ an ủi cho nhau. Đơn sơ nhưng đều là những kỷ niệm hồng có giá trị hạnh phúc dọc theo thời gian của một cõi lòng. Có những kỷ niệm êm đềm cho nhau nụ cười thì cũng có nhiều kỷ niệm đã làm bao tâm hồn đau khổ, đưa dằn vặt câm nín đến đời nhau, hối tiếc phũ phàng, dọc theo thời gian còn lại của mình chỉ là nỗi đắng cay. Kỷ niệm là những hạt mầm đã gieo xuống hôm nay sẽ trổ sinh ngày mai. Có thể là quả ngọt, có khi là traí đắng. Trong thực tế, có phần đúng, nhiều người đã bất lực trước kỷ niệm đau đớn vì mình không thay đổi được sự kiện của quá khứ.

Một mùa Thu qua rồi là một mùa Thu không thể nào thêm một chiếc lá rơi. Kỷ niệm là kỷ niệm. Trọn Vẹn. Dứt Khoát. Kỷ niệm trong quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại của ta. Sự khác nhau giữa một tâm hồn đã vượt thắng được những kỷ niệm thương tích dằn vặt là một cõi lòng đi tìm những kỷ niệm đẹp hơn, là một cõi lòng mở rộng cho một kỷ niệm mới. Mình không thể tránh được những kỷ niệm buồn đau. Nhưng màu nhiệm của cuộc đời là mình có khả năng để mơ những kỷ niệm đẹp hơn và có khả năng sáng tạo những kỷ niệm mới. Khi đạt được những kỷ niệm đẹp hơn thì những kỷ niệm buồn trong quá khứ, không hẳn là mất, nhưng phai mờ. Khi chưa đạt được thì mình cũng đã trên đường đi tìm kỷ niệm đẹp, điều đó cũng có nghiã là mình đang trên đường từ giã những quá khứ u uẩn.

Khó mà xóa nhoà đi những kỷ niệm. Kỷ niệm có thể hằn sâu đời đời. Bởi thế, gieo kỷ niệm đau buồn cho nhau là có thể hành hạ nhau cả một tương lai. Tặng nhau những kỷ niệm đẹp là sắm sẵn cho nhau bóng mát hạnh phúc trong những ngày sắp đến. Vì kỷ niệm có quyền năng như vậy, nên khi trao tặng nhau kỷ niệm, những kỷ niệm đó nên là những kỷ niệm đẹp.

Kỷ niệm đẹp không phải là thành công trong vật chất mà là sự tươi mát của tâm hồn. Nói về hy vọng và đi sáng tạo những kỷ niệm đẹp hơn, thì chúng ta, một là đạt được, hai là chưa đạt được, chứ không bao giờ có nghiã là không bao giờ đạt được.

Chúc các bạn luôn có những kỷ niệm đẹp trong tâm hồn, và đừng để những kỷ niệm buồn trói buộc cuộc sống hiện tại của mình trong đau khổ.

No matter what happens, keep our chin up and our eyes looking to the mountaintop.

"Life is the game that must be played:
This truth at least, good friends, we know;
So live and laugh, nor be dismayed
As one by one the phantoms go.”


December 24, 2015

TRẦM TỬ THIÊNG_MỘT ĐỜI "TƯỞNG NIỆM"


Có một người nhạc sĩ mà gia tài âm nhạc ông để lại rất đa dạng và phong phú. Những sáng tác của ông là một mảng ghép giữa cuộc đời, tình yêu, và thân phận. Chúng ta sẽ thấy một Kinh khổ hoàn toàn không có tương quan với Mười năm yêu em. Hay một Mộng sầu sẽ hoàn toàn khác hẳn với Một đời áo mẹ áo em. Đó là cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, tác giả của những ca khúc bất hủ về tình yêu và chiến tranh. Cuối đời mình, ông đã cùng với nhạc sĩ Trúc Hồ viết lên những bản hợp ca oai hùng nói về tình yêu quê hương, nhân loại.

Trong chương trình, mời quí vị cùng nghe những lời chia sẽ của nhà thơ Du Tử Lê, người có một tình thâm với cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từ khi còn ở Sài Gòn cho đến ngày ông mất ở quê người.

“Hôm nay, anh trình bày cùng với Khánh Ly bài Mây hạ. Xin anh cho biết bài hát này anh viết từ năm nào?”

“Bài hát này anh viết năm 1967, lúc đó anh vào quân đội được một năm rồi.”

“……”

“Khi một ca khúc, khi một tình khúc được ra đời thì nó mang nhiều ý nghĩa, và trong đó cũng có phảng phất một tình yêu của mình.”

Tiếng nói, tiếng hát trầm, ấm, chân tình như chính bút hiệu của ông, Trầm Tử Thiêng. Một bút hiệu mà khi gọi lên, gợi cho người nghe những suy tưởng về một cuộc đời cô độc và có chút gì…ai oán.

Thế nhưng, không. Người bạn vong niên từ thưở còn ở Sài Gòn của Trầm Tử Thiêng cho đến suốt những năm sống ở quê người là nhà thơ Du Tử Lê nói rằng, bạn của ông là một người có cuộc sống khép kín chứ không cô độc, không lẻ loi.

“Ông ấy ít tâm sự với bằng hữu về đời sống tình cảm, chỉ một vài người biết thôi. Ông ấy là người đối xử với bằng hữu rất tử tế, như bát nước đầy. Đó là một người đối với bằng hữu hay lắm, nhưng lại là một người rất kín đáo về đời sống riêng.”

Trầm Tử Thiêng để lại cho đời khoảng 200 ca khúc về tình yêu, thân phận, quê hương và chiến tranh. Hành trình sáng tác cũng như tác phẩm của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng gắn liền với thời cuộc của đất nước và của chính cuộc đời ông. Từng giai đoạn, từng biến cố của đất nước đều ảnh hưởng rất lớn đến ca khúc của họ Trầm. Cuộc đời sáng tác của Trầm Tử Thiêng có thể nhìn ở ba giai đoạn quan trọng, trước ngày 30 Tháng Tư năm 75, sau năm 1975 và thời gian ông lưu lạc ở quê người. Cả ba giai đoạn đều tồn tại một Trầm Tử Thiêng đau nỗi đau quê hương và một Trầm Tử Thiêng tôn thờ tình yêu thuỷ chung.

Trầm Tử Thiêng (1937 - 2000)
Trong một lần trả lời cố nhà báo Trường Kỳ, cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng có nói rằng “mỗi giai đoạn trong tác phẩm của ông đều có sự hiện diện của tình yêu, hoặc thân phận của con người qua mọi biến chuyển của cuộc sống. Dĩ nhiên, nó xen lẫn nỗi đau thương và niềm hạnh phúc.”(trích Tuyển tập Nghệ sĩ 3 xuất bản năm 1998). 

Trầm Tử Thiêng, người đau nỗi đau quê hương

“Thứ nhất là những sáng tác ông ấy viết khi còn ở Việt Nam, tức là tính đến Tháng Tư năm 1975. Trong thời gian này, ông ta có hai loại nhạc. Loại nhạc thứ nhất là nhạc tình cảm. Một bài nổi tiếng của ông ấy mà tôi tin nhiều người biết đó là Hương ca vô tận.”

Cuối thập niên 1950, rất khó, hay nói đúng hơn là không có một nhạc sĩ nào dùng tên riêng của một người con gái để gửi vào nhạc phẩm của mình. Hương ca vô tận đã đánh dấu một cái nhìn mới, rất phóng khoáng của chàng thanh niên trẻ Trầm Tử Thiêng.

“Thời đó, tính đến cuối năm 1975, thì các nhạc sĩ không muốn đem tên người vào trong nhan đề, cũng như ca khúc, vì họ cho như vậy là cá nhân quá, tư riêng quá.”

“Khi mà bà Thái Thanh chọn hát thì mình cũng hiểu là nó có một giá trị nghệ thuật nào đó, và bà đã rất thành công với bài Hương ca vô tận.”

1968, Trầm Tử Thiêng kể lại câu chuyện cây cầu Trường Tiền bị gật sập trên sông Hương như thể ông đang chia sẽ nỗi đau với người dân xứ Huế, một nơi rất gần với Quảng Nam, miền đất quê ông. Đây cũng là ca khúc đầu tiên của Trầm Tử Thiêng đánh dấu việc ông chính thức dùng âm nhạc để phản ảnh biến cố lịch sử.

“Nói về đặc thù của nhạc Trầm Tử Thiêng tôi nghĩ chúng ta nên đề cập đến bài Kinh Khổ, là bài ông ấy rất tự hào, chỉ xây dựng trên ba nốt nhạc mà thôi. Tôi cho rằng trong vòng tân nhạc Viêt Nam chưa có người nhạc sĩ nào sáng tác một ca khúc mà chỉ với ba nốt nhạc mà thôi.” 

Từng đoàn người lũ lượt kéo nhau đi, rồi lũ lượt kéo nhau trở về trong tiếng cầu kinh. Đi đâu? Ai đi? Ai trở về? Trầm Tử Thiêng không hề nhắc đến. Chỉ thấy rằng trùm phủ trong 3 nốt nhạc ấy là thân phận của dân tộc Việt Nam, qua hình ảnh của người Mẹ đêm đêm vọng cầu lời kinh khổ.

Ba nốt nhạc vang lên đều đặn như tiếng gõ mõ cầu kinh, hiền lành nơi cửa từ bi nhưng tiếng vọng thì ai oán xé nát màn đêm.

Trầm Tử Thiêng yêu quê hương như chính thân phận mình. Ông ngồi đấy, nghiêng tai, soi lại đời mình, cũng chính là lúc ông nhìn lại hoàn cảnh thân phận của ngừoi Việt Nam, tuổi trẻ Việt Nam, ngậm nhắm những kỷ niệm dù là không đầm ấm.

Trầm Tử Thiêng, người tình thuỷ chung.


Kỷ niệm là những gì đã trôi qua tầm tay, thuộc về một sân ga có tên là quá khứ. Mỗi một ngày là sân ga ấy lại xa hơn so với con đường phía trước. Thế nhưng, như định luật không thành văn, mỗi khi tình cờ nhìn lại một kỷ vật, hay đôi khi chỉ cần nghe một tiếng cười, đi qua một mùi hương thoảng quen nào đó, thì tất cả ký ức như ngọn lửa cuồn cuộn tràn về. Có ai đã từng một lần nhìn vào tấm ảnh úa vàng có in dấu những mảng vụn vỡ của Sài Gòn ngày cũ, rồi thẫn thờ nhớ về tháng ngày đã qua, thấy mình như đứa trẻ mồ côi lạc loài? Trầm Tử Thiêng đã từng như thế.

“Khi ông ấy nhớ lại một cuộc tình, hơi bi thảm, và tôi cho rằng vì cuộc tình ấy mà gần như cả cuộc đời ông ấy không có gia đình. Cái bài tiêu biểu cho cuộc tình bi thảm và thuỷ chung của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, đó là ‘Đêm nhớ về Sài Gòn’”

Với đất nước, ông chọn cho mình là một người viết sử bằng âm nhạc. Với tình yêu, ông chọn làm người tình thuỷ chung, dù là mười năm, hay mười lăm năm, hay nhiều hơn nữa.

“Linh hồn của 2 bản nhạc ấy là một người thôi. Ông ấy viết Mười năm yêu em là vì khi ông ấy qua đây là mười năm, cũng là thời điểm ông ấy viết Đêm nhớ về Sài Gòn. Như tôi hiểu, như tôi biết, sở dĩ ông ấy trân trọng như vậy là bởi vì người phụ nữ đó cho đến ngày ông ấy mất thì vẫn không có lập gia đình. Vì vậy ông ấy rất trân trọng mối tình ấy.”

Cho đến những ngày cuối đời, có thể gọi là giai đoạn thứ ba trong cuộc đời sáng tác của Trầm Tử Thiêng, là giai đoạn ông cùng với nhạc sĩ Trúc Hồ ghi dấu ấn với những bản hợp ca hùng tráng như Bước chân Việt Nam, Bên đang có ta…


Trái tim của Trầm Tử Thiêng suốt một đời đập cùng nhịp đập của đất nước. Hơi thở của ông đầy, vơi theo con nước thuỷ triều trong dòng sông vận mệnh của nước Việt. Bao nhiêu năm sống lưu lạc xứ người, cho đến cuối đời mình, ông vẫn đau đáu nghĩ về “Một đời áo mẹ áo em”.

KHÚC LUÂN VŨ MÙA ĐÔNG


Đất trời đang bước vào những ngày đầu tiên của mùa đông. Những chiếc que diêm cũng bắt đầu được đốt lên nhiều hơn để thổi bùng những đóm lửa sưởi ấm trong ngày đông giá. Có phải mùa đông sắp đến trong thành phố?

Mùa đông sắp đến…
“Mùa đông sắp đến trong thành phố
Buổi chiều trời lạnh
Heo may từng cơn gió bước chân về căn gác nhỏ
Nhìn xuống công viên. 
Ngồi xem lá úa trên đường vắng
Buổi chiều ngủ vùi
Cô đơn còn theo dấu những đêm dài nghe tiếng sầu
Thì thầm với nhau…” 
(Mùa đông sắp đến trong thành phố)

Sau một đêm thức dậy, chúng ta bỗng thấy những chiếc lá úa vàng cuối cùng trên cành cũng phải rơi theo cơn gió heo may đang tràn về. Ô cửa sổ không thể mở toang để có thể chào đón ánh nắng hiền hoà, se dịu của mùa thu. Những người hành khất không nhà cũng co ro hơn trong buổi chiều tắt nắng sớm. Những hàng cây dần dần trơ trụi lá tạo thành bức vẽ khô cằn trên bức tường thành phố. Bức vẽ ấy là dấu hiệu của một mùa đông nữa, sắp đến trong thành phố, như nhạc sĩ Đức Huy đã nói trong ca khúc của mình.

Mùa đông, mùa cuối cùng trong một năm. Mùa tụ hội những trăn trở, băn khoăn, vui buồn khi thời gian đang chạm đến ngày cuối cùng của vòng quay 365 ngày. Lúc đó, trong cái cảm giác nôn nao đón chờ năm mới thì người ta cũng dễ say sưa với những giấc ngủ vùi mỗi sáng, cuộc tròn trong chiếc chăn ấm, mặc cho ngoài trời gió đông ngõ cửa.

Nếu mùa đông của Đức Huy là hình ảnh người thiếu nữ mang dáng vẻ cô đơn trong miền băng giá của buổi chiều lạnh cùng nỗi tương tư suốt những đêm dài cùng tiếng sầu, thì mùa đông của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng là một bản tình ca cất lên cho một cuộc hẹn hò không tròn vẹn như lời đã hứa.

“Bài tình ca mùa đông anh hát giữa đêm lạnh giá
Tình còn mãi chờ mong thấp thoáng bóng em vợi xa
Hẹn hò sẽ vì nhau qua phong ba
Anh cố bước, đôi chân chậm quá!

Để rồi ta gặp nhau, mới biết em không đợi nữa
Trời lại thêm mùa đông, cho tuyết than trên đầu non
Kỷ niệm giăng ngập đêm nay trong mưa
Anh hứng nốt những giọt cuối mùa…” 
(Bài tình ca mùa đông)

Mưa thu 

Mùa đông về cùng với những kỷ niệm giăng ngập trong đêm mưa lạnh giá. Bên ngoài, tiếng nhạc đêm đông rả rích. Bên trong, là nỗi nhớ mỗi ngày mỗi đầy. Hình như mùa đông đã lạnh, nay càng thêm lạnh trong tiếng nhạc Tango giận hờn. Trầm Tử Thiêng đã chọn điệu Tango cho bài tình ca mùa đông của mình, khắc khoải càng thêm khắc khoải, cô đơn càng thêm cô đơn. Chỉ có thể là mùa đông mới có thể làm cho ông viết lên những giai điệu như thế.

Nhưng rồi, cũng có những người yêu mùa đông, yêu cái lạnh giá, cho dù đó là mùa đông của chia ly, như cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đã từng yêu một mùa đông như thế.

“Ngày nào anh yêu em, anh đã quen trong cay đắng tuyệt vời. 
Ngày nào em yêu anh, em hẳn quên với trời hạnh phúc mới 
Em ơi Đông lại về từ trăm năm lạnh giá 
Tim anh như ngừng thở, từ sau ân tình đó ... 
Em nghe không? Mùa đông, mùa đông
Ngày nào ta xa nhau, anh bước sâu trong vũng tối nhạt nhòa 
Từng mùa đông theo qua, anh đã quen với đường đời băng giá 

Xưa hôn em một lần, rồi đau thương tràn lấp 
Anh yêu em một ngày và xa em trọn kiếp 
Nên anh yêu mùa đông, nên anh yêu mùa đông, ôi Mùa Đông của anh. …” 
(Mùa đông của anh) 


Đêm đông và lữ khách

Trong bốn mùa của đất trời, thì có lẽ mùa đông là mùa làm cho người ta dễ dàng thấy cô đơn nhất, cho dù đây cũng là một trong những mùa lễ hội lớn nhất và lãng mạn nhất trong năm, mùa Giáng Sinh, mùa của yêu thương và của những lời chúc tụng. Bất cứ người Việt Nam nào, mỗi khi nghĩ về mùa đông, thì hầu như người ta nghĩ ngay đến giai điệu trầm buồn, chậm chạp, lạnh lẽo của một đêm đông với lữ khách tha hương không nhà.

“Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống 
Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông 
Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời 
Cùng mây xám về ngang lưng trời 
Thời gian như ngừng trong tê tái 
Cây trút lá cuốn theo chiều mây 
Mưa giăng mắc nhớ nhung, tiêu điều 
Sương thướt tha bay, ôi! đìu hiu…” 
(Đêm đông) 

Trong lần trả lời phỏng vấn của nhà báo Lê Quang Thanh Tâm, danh ca Bạch Yến, hiện sống ở Pháp, là con dâu của GS. Trần Văn Khê kể rằng:

“Tôi trình bày ca khúc này năm 1958, lúc đó tôi mới 16 tuổi. Thời ra đời của Đêm đông và Sơn nữ ca chỉ mới có các nhịp điệu fox trot, valse, tango, boston... Mãi sau năm 1950 mới có điệu slow rock. Đêm đông ngay từ lúc mới ra đời đã mang giai điệu tango. Chính tôi đã gặp nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương, trao đổi và xin ý kiến đổi cách hát Đêm đông từ điệu tango sang điệu slow rock. Thật bất ngờ, khán giả hài lòng và giai điệu này được giữ cho đến bây giờ…”.

Đêm đông được cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương viết khi ông đang học chuẩn bị thi tú tài ở Hà Nội năm 1939. Năm ấy, vì không có tiền, nên ông không thể về nhà ăn Tết cùng gia đình. Lang thang trên phố phường giữa cái lạnh mùa đông Hà Nội cho đến khi mệt nhoài, ông về phòng trọ của mình và cho ra đời ca khúc Đêm đông trong đêm đó.

Những tư liệu về ca khúc nổi tiếng này đều nói rằng hình ảnh người ca nhi trong ca khúc chính là người ông đã nhìn thấy trong đêm ông đi lang thang giữa phố Hà Nội.

Cho đến tận bây giờ, người ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng, và người thiếu phụ ngẩn ngơ mong chồng trong ca khúc này đã trở thành tiếng nói chung cho tâm tư của tất cả những người xa quê, mơ về một mái ấm, một gia đình, một quê hương xa vời vợi.

Và cho dù đến khi họ đã dừng bước phiêu lãng, nhưng Đêm đông vẫn được nhắc đến như kỷ niệm của ngày tháng cũ, như câu chuyện của Trang, cô gái đã trải qua năm mùa đông ở Ottawa cách đây 10 năm.

“Trước đây, và cả bây giờ, dù đã không còn sống xa gia đình, bạn bè, nhưng tôi vẫn còn thói quen nghe ca khúc này mỗi khi Giáng Sinh về, vào cuối năm. Ở Sài Gòn, mùa đông, và Giáng Sinh không lạnh như nơi tôi đã từng sống và học, trời chỉ hơi se lạnh. Nhưng cái lạnh đó cũng đủ để tôi cảm nhận hết sự cô đơn của tác giả khi viết lên ca khúc này. Tôi nghĩ, Đêm đông là ca khúc kinh điển của Việt nam khi nói về mùa đông.”

Như một vòng luân vũ, mùa đông này trôi qua, mùa đông khác sẽ đến. Xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa thay áo. Mỗi sớm mai thức dậy, chúng ta biết rằng một đêm đông đã trôi qua, và một ngày mai đang đến. Cho nên, dù đó có là cơn gió lạnh cắt da, nhưng đâu đó, vẫn sẽ luôn có những ngọn lửa ấm áp nuôi dưỡng nguồn khát vọng cháy bùng cùng ngày mới.

December 21, 2015

MÙA GIÁNG SINH Ở SAN ANTONIO


Nghe chị rên rỉ khóc lóc, tôi hiểu nỗi thất vọng trong lòng người mẹ đã kỳ vọng bao điều tốt đẹp ở tương lai đưá con gái, chưa gì đã chịu cảnh góa bụa. Thở dài vì câu chuyện không vui trong mùa Giáng Sinh, tôi hẹn với chị là sẽ lên thăm chị ngay trong tuần lễ áp Lễ Giáng Sinh năm ấy.

Quá giang một người quen đến San Antonio để thăm mẹ con chị. Trong lúc chờ chị đến đón trước cổng thành Alamo, đối diện với khu River Walk của thành phố được tiếng là xinh đẹp quyến rũ nhất của tiểu bang Texas. Buổi chiều hôm ấy đèn hoa đã nhấp nháy trên khắp các nẻo đường, hàng cây sồi lá vẫn xanh biếc mặc dù tiết trời đông buốt lạnh. Tôi đưa mắt quan sát xung quanh, chợt bắt gặp một người lính trẻ đang ngồi nghỉ chân trên chiếc băng đá nhìn vu vơ vào các cửa tiệm buôn nhấp nháy ánh đèn, vẻ tư lự của người lính trẻ khiến tôi hình dung ra nỗi cô đơn của anh ta trong một chiều mùa đông làm tôi chạnh lòng.

Tính nhạy cảm khiến tôi có thể tưởng tượng ra đủ thứ chuyện, ngầy ngật buồn vì hình ảnh người lính cô đơn về phép ngồi trên ghế đá, cũng như có những buổi tối trời mưa đi đâu về, tôi vẫn thương thầm cho người cảnh sát phải làm nhiệm vụ của anh ta lái chiếc xe tuần cảnh lẫm lũi đi vào những con đường vắng. Ở đó có bao nhiêu nguy hiểm rình rập họ, bóng tối và sự ác thường đồng loã với nhau làm cho cuộc sống đầy những bất trắc.

Chị đón tôi với khuôn mặt hốc hác trong chiếc áo dạ xậm màu, chiều đông lạnh lại càng lạnh hơn vì gió, gió luồn vào tận xương mặc dù ở đây trời hiếm khi có tuyết. Trên đường lái xe về nhà, chị kể thêm cho tôi nghe về đứa con gái duy nhất của anh chị, hiện tại hay tương lai đời nó chỉ là một màu xám xịt khi làm mẹ một đưá con không cha. Tôi không đồng ý với chị về cách suy nghĩ đó, chỉ đến khi bước vào căn chung cư nằm khá xa thành phố, nhìn thấy đứa con gái của chị đang bế đứa con xinh như một thiên thần nép đầu trên ngực mẹ nó, ánh đèn nhấp nháy từ một cây Noel nhỏ đặt trên bàn, có chân dung của người lính trẻ thì tự nhiên tôi cũng thấy nghẹn ở ngực. Sự cảm động đến bất chợt khi nhìn ngắm một hạnh phúc quá đớn đau, mà vẫn là hạnh phúc vì vẻ đẹp thiên thần của đứa trẻ thơ, tương phản với nổi u uẩn của mẹ nó và tấm hình của người cha đã tử trận.

Cháu chào tôi với một nụ cười gượng gạo trên đôi môi góa phụ còn ngây thơ và nét xuân sắc tuổi trẻ, lòng tôi chùng xuống khi tiến đến chìa tay để bế đứa bé vào lòng:
“Chao ơi ! Cháu tôi xinh quá, con gái phải không ?”
Liếc nhìn qua tấm hình người lính, con bé giống bố như đúc ở mái tóc tơ vàng óng, nước da trắng hồng, riêng chỉ đôi mắt màu nâu đen hơi buồn là của mẹ. 

Chị ngồi xuống bên tôi, giọng buồn bã :
- “Vâng, cháu con gái mai sau lại làm khổ mẹ, chị cũng muốn chết vì mẹ con nó…”
Tôi đưa mắt nhìn chị như ra dấu không nên nói những lời dằn vặt ấy với đứa con gái đang đau khổ của mình. Đứa bé nhìn tôi toét miệng cười, bốn tháng tuổi mà nhìn nó bụ bẫm như đứa sáu tháng. Chao ơi ! Nụ cười ấy, ánh mắt ấy mới chính thật là đôi mắt thiên thần, chính chị đang có trong tay một thiên thần mà không cảm thấy được điều ấy sao ?

Buổi tối hôm đó không khí dường như ấm cúng hắn lại vì sự có mặt của tôi. Bữa cơm ngon hơn, đưá cháu gái đã tươi tỉnh hơn khi thấy tôi luôn nựng nịu cháu bé với tất cả sự trìu mến của một người có tính yêu trẻ con, và đứa bé đã biết loi choi trong vòng tay của mẹ, nụ cười ánh mắt ấy có tiền chắc gì đã mua được. Khuya hôm đó tôi hơi khó ngủ vì suy nghĩ lung tung, ra tìm nước uống thì đúng lúc đó tôi thấy hắt lên tường cái bóng người mẹ ôm con trong đêm khuya, dưới ánh đèn ngủ mù mờ căn phòng nhỏ. Cho mãi đến bây giờ hình ảnh ấy vẫn y nguyên trong lòng tôi, tôi lặng người đứng nhìn phía sau lưng của người mẹ xoã mái tóc mây, ôm đứa con thơ trong lòng để ru ngủ khi đứa bé thức vào lúc nửa đêm vì khát sữa. Giá như có cái máy chụp hình tân kỳ như bây giờ để thu vào hình ảnh ấy, nó sẽ là một bức ảnh giá trị hơn nhiều tuyệt phẩm khác mà không cần phải có nhiều màu sắc rực rỡ.

Hình ảnh ấy cũng làm tôi chạnh lòng khi nhớ đến thời chiến tranh, đất nước tôi đã có biết bao nhiêu góa phụ tuổi hai mươi ngồi ôm con trong nỗi cô đơn như vậy. Buổi sáng mùa đông từ trong khung cửa sổ của căn chung cư, nhìn ra bên ngoài hàng cây trơ trụi lá, vài con chim vẫn ríu rít tìm mồi. Tôi tìm cách hỏi chuyện đứa cháu để hiểu nó hơn, khác hẳn với tâm trạng buồn rầu của bà mẹ, tôi thấy nó có vẻ bình thản và bằng lòng với kỷ vật vô gía là đứa con xinh xắn trong vòng tay của mình, chính tình yêu là một mãnh lực tuyệt vời để cháu bằng lòng với hoàn cảnh.


Khi chỉ có tôi và chị, tôi đi thẳng vào vấn đề của đứa cháu gái tội nghiệp, vì hiểu chị đang lúng túng chưa tìm được phương cách nào dễ chịu hơn :
- “Theo em, chuyện của cháu không có vấn đề gì ghê gớm cả, ngọai trừ nhà chị có thêm một đứa cháu dễ thương. Cứ xem như đó chỉ là sự bồng bột của tuổi trẻ, mà không thể nào nói là thiếu tình yêu vì cháu đã can đảm cưu mang đứa con bé bỏng của mình. Xã hội này có rất nhiều “Single Mom” nhưng không phải người nào cũng giống người nào. Một đứa bé chào đời ở xứ sở này nếu cha mẹ không lo được thì nó cũng không bị bỏ bê, vẫn có thể sống được nhờ sự giúp đỡ của chính phủ, có phần ưu đãi nữa chị ạ.

Cái chính là anh chị phải gạt bỏ thành kiến cố chấp khi nghĩ con mình là một đứa con hư, chị là người phải giơ đôi tay ra cho cháu bám vào, nó sẽ đứng dậy, “Đáng phục nhất của đời người là biết đứng dậy khi té ngã”, câu này nằm trong mười bốn điều của đức Phật mà em đọc được ở đâu đó chứ không phải của em.”
Một nụ cười tuy không tròn lắm nở trên đôi môi héo hắt của chị :
- “Cô đi chùa từ khi nào thế ?”
Tôi cười to lên để trêu chị:
- “Em không đi chùa và cũng không đi tìm Phật ở chùa, nhưng em có cái duyên để những câu hay hay lại bất chợt đến với em, và nó đã nằm lại để tự nhiên biến thành triết lý Sống.”

Không để chị nói thêm, tôi tiếp tục giải tỏa cho chị những thành kiến khắt khe đã thấm vào tư tưởng hằng bao năm nay :
- “Chị cứ làm đi và sẽ thấy kết quả của lời em nói, đừng sợ ai cười hay lên án vì tuổi bảy mươi cũng chưa gọi là lành, huống gì cháu còn quá trẻ. Sống chết với tình yêu để có một kỷ niệm giữ lại trong đời đâu phải là điều đáng khinh. Không ai chia cho mình được cái xui, cái hên, hạnh phúc hay đau khổ chỉ có mình gánh chịu thì mình cũng đừng sợ tiếng chì tiếng bấc của người khác.

Chị phải thuyết phục anh, giận hờn rồi cũng nguôi ngoai, đớn đau bao nhiêu rồi cũng lắng xuống. Hai cháu trai trưởng thành đã có gia đình riêng, chỉ còn anh chị thui thủi vào ra ở nhà thì tại sao không mang cháu về, ông bà hủ hỉ với cháu bé, săn sóc cháu cho mẹ nó trở lại trường học. Em nghĩ sau lần này nó sẽ ý thức được bổn phận trách nhiệm của một người mẹ, cháu sẽ làm lại cuộc đời tốt đẹp hơn”.
Hình như thấm thiá với những lời phân giải của tôi, thái độ của chị đối với con gái dễ chịu hẳn trong những ngày tôi ở chơi với mẹ con chị. Cháu đẩy xe cho con đưa mẹ và khách đi dạo phố, thăm một vòng các nơi như cổ thành Alamo rợp bóng cây xanh, nơi ấy ngày xưa cũng là bãi chiến trường, những ụ súng hay lô cốt xung quanh bức tường thành đã để lại trong lịch sử nước Mỹ bao nhiêu trang giấy đánh đổi bằng máu xương của người lính thời chiến tranh.

Chúng tôi đi bộ trên bờ sông San Antonio River Walk, nó còn được gọi là khu Paseo Del Rio, một khúc sông hẹp nhưng thơ mộng nhờ những con đường lát đá ven bờ sông. Một bên vách đá dựng đứng có dây leo chằng chịt, nhiều cây cầu bắc ngang sông dành cho người đi bộ, đường đi lên lại chạy thẳng vào những phố xá thương mại rất đông người qua lại. Trên đường phố vẫn thấy nhiều bóng dáng những người lính trẻ, vai mang ba lô, chắc họ lang thang chờ chuyến xe về với gia đình trong những ngày Lễ đặc biệt, hay chờ chuyến bay để ra một chiến trường nào đó không chừng. Những khuôn mặt trai trẻ ấy lại gợi cho tôi nghĩ đến bố của đứa bé tội nghiệp, ra đời mà không hề được nâng niu trong đôi tay của bố.

Một thời gian sau tôi nghe chị khoe đã thuyết phục được chồng để đem con và cháu về lại Houston, tôi cũng mừng cho chị. Đứa con gái đã trở lại trường tiếp tục học chuyên ngành và cuối cùng ra trường với tấm bằng dược sĩ. Ngày con ra trường, nhìn thấy đứa cháu bé bỏng ngày nào của mình tung tăng chạy đến trao cho mẹ nó bó hoa hồng thật tươi thắm, tự nhiên chị bật khóc.

Mừng mà khóc, những đau khổ ngày nào trôi đi theo dòng nước mắt, y như những gì tôi nói nếu những lúc con cái vấp ngã, cha mẹ không giơ tay ra nâng dậy thì chắc kết quả là đi luôn xuống vực thẳm. Đứa cháu bé bỏng ngày nào tưởng là nỗi bất hạnh của mẹ nó nay là món quà vô giá mà thượng đế đã ban cho gia đình. Anh chị vui hẳn lên vì trong nhà đã có thêm tiếng cười tiếng khóc con trẻ, con bé lớn lên càng ngày càng xinh đẹp và dễ thương, chính nó đã mang niềm hạnh phúc vô bờ bến cho tuổi gìa đỡ hiu quạnh.

MÓN NỘM 3 MIỀN_(GỎI 3 MIỀN)


December 20, 2015

HẤP DẪN HƯƠNG VỊ THỊT CỪU NƯỚNG NINH THUẬN


Vừa ngắm biển xanh, vừa thưởng thức những miếng thịt cừu thơm ngon là một trải nghiệm mà du khách không nên bỏ qua khi đặt chân đến vùng đất Ninh Thuận.

Bên cạnh những bãi biển nên thơ, những tháp Chăm huyền bí, Phan Rang (Ninh Thuận) còn lôi cuốn du khách bởi một nền ẩm thực rất đặc trưng. Trong đó, món thịt cừu nướng đã làm mê hoặc biết bao du khách đặt chân đến vùng đất nắng gió ở nam miền Trung này.

Chẳng biết có từ bao giờ cừu đã trở thành vật nuôi thân thuộc của người dân Ninh Thuận. Cừu vừa hiền lành lại dễ nuôi, bất cứ loại cỏ khô nào cũng là thức ăn của chúng.



Những đàn cừu thơ mộng Ninh Thuận.

Cừu được nuôi chăn thả nhiều trên những sườn đồi núi, khí hậu khô nóng ở Ninh Thuận lại trở thành một điều kiện lý tưởng thích hợp cho những đàn cừu sinh sôi và phát triển rộng rãi. Đến Ninh Thuận, du khách sẽ thấy chúng ở bất cứ đâu từ đồi núi cho đến đồng bằng, những đồng cỏ hoang sơ sát bãi biển hay trên những con lộ đông người qua lại, tạo nên một hình ảnh đặc trưng của xứ Phan Rang nắng gió quanh năm.

Cừu nuôi được sử dụng tất cả các bộ phận, từ lông đến thịt và cả bộ lòng (ruột). Lông cừu có giá trị thẩm mỹ cao, chủ yếu được xuất khẩu sang các nước châu Âu để sản xuất các mặt hàng chống lạnh rất tốt như khăn choàng cổ, áo lạnh, chăn…. Thịt cừu cũng được đánh giá cao về mặt dinh dưỡng, giàu đạm, chứa nhiều sắt mà cơ thể dễ hấp thu, cải thiện khả năng ghi nhớ và tập trung của não. Ngoài ra, thịt cừu còn chứa nhiều kẽm, vitamin B12 giúp tăng cường hệ miễn dịch, giảm cholesterol và ngừa loãng xương.

Thịt cừu là loại thực phẩm đặc sản khá độc đáo của người dân Ninh Thuận, có chất lượng cao, được chế biến thành những món ăn ngon miệng hợp khẩu vị như: thịt cừu nướng, luộc, tái, xào lá cà ri, xông khói, cà ri cừu,... Bộ lòng cừu là sản phẩm mà người dân Ninh Thuận rất ưa thích bởi nó vừa rẻ lại dễ chế biến. Chỉ cần một bộ lòng cừu nướng thì có thể lai rai thoải mái với cả chục người. Ngoài ra, chúng có thể hấp ăn kèm với lá cà ri rừng, đó là một sự kết hợp hoàn hảo của những sản vật địa phương nơi đây.





Thịt cừu nướng ướp với gia vị truyền thống.

Sườn cừu nướng luôn được đông đảo thực khách yêu thích bởi thịt thơm, ngọt và mềm. Sườn cừu được làm sạch, cắt miếng to vừa phải, ướp với một ít lá quế xay nhuyễn, thêm một ít dầu ăn, muối và tiêu, ướp đều trong vòng 30 phút để ngấm đều gia vị. Sau đó, nướng đều trên ngọn lửa than, sườn cừu vừa chín thì ăn ngay trong lúc còn nóng để cảm nhận được vị ngon tinh túy và thơm phức của thịt. Chấm với mù tạt hoặc muối tiêu chanh để cảm nhận thêm những dư vị khác lạ hòa hợp với thịt cừu non mềm và thơm. Với món thịt cừu nướng mọi, du khách sẽ cảm nhận được hương vị thịt đặc trưng mà không hề bị hòa lẫn do nướng không pha chế. 





Thịt cừu nướng ăn kèm với khoai tây chiên.

Đến Phan Rang du khách có thể dễ dàng tìm kiếm những miếng cừu nướng thơm lừng ở bãi biển xanh Ninh Chữ hay trên con đường Ngô Gia Tự cạnh bờ hồ 16/4. Lai rai thịt cừu nướng trên chính vùng đất được xem là thủ phủ của loài cừu thì không còn gì thú vị bằng, bởi thịt cừu tươi được mổ xẻ ngay tại chỗ và du khách có thể thưởng thức bất cứ phần thịt nào mà mình thích.

DANH SÁCH BÀI DĂNG TỪ MỚI ĐẾN CŨ

BÀI HÁT “GỌI NGƯỜI YÊU DẤU” – MỐI TÌNH OAN TRÁI Ở XỨ SƯƠNG MÙ ĐÀ LẠT
MÔI SON JULIE-MÁI TÓC CHỊ HOÀI NHẠC NHẬT LỜI VIỆT PHẠM DUY
HỌC CÁCH QUÊN
NGÔ THUỴ MIÊN & TỪ CÔNG PHỤNG suốt cả một đời sáng tác cả hai chỉ chung thủy với những bài tình ca
NẮNG XUÂN (SOLENZARA)_BẢN NHẠC NGỢI CA TÌNH QUÊ HƯƠNG
TÌNH QUÊ HƯƠNG _ VIỆT LANG
NHỮNG NĂM CÒN LẠI TRONG CUỘC ĐỜI...
ĐẾN MỘT LÚC
BÓNG HỒNG CỦA NS ĐOÀN CHUẨN VỪA QUA ĐỜI ! _LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU_
BẠN THƯỜNG XUYÊN BỊ STRESS, CĂNG THẲNG MỆT MỎI
CA KHÚC " NGƯỜI YÊU DẤU ƠI" _ MỘT NỖI BUỒN TUYỆT ĐẸP
PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT CỦA MỖI NGƯỜI
VÀI DÒNG CẢM NGHỈ VỀ BÀI THƠ VÀ BÀI HÁT "EM HIỀN NHƯ MASOER"
HÃY SỐNG NHƯ BÔNG HỒNG
NS PHẠM DUY VÀ CA KHÚC NHẠC VÀNG "ANH HỞI ANH CỨ VỀ"
MỘT VÀI CẢM NHẬN NHẠC PHẨM "ĐỐ AI" CỦA NS PHẠM DUY
SỐNG CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG
HOÀN CẢNH SÁNG TÁC VÀ CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC “BÊN NI BÊN NỚ” (CUNG TRẦM TƯỞNG – PHẠM DUY
NGƯỜI VỀ _ PHẠM DUY
DẠ LAI HƯƠNG _ PHẠM DUY
TÔI ĐANG MƠ GIẤC MỘNG DÀI _MỐI TÌNH THƠ NHẠC 10 NĂM CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY và NHÀ THƠ LÊ LAN
NS NGÔ THỤY MIÊN VÀ HOÀN CẢNH SÁNG TÁC NHẠC PHẨM "EM CÒN NHỚ MÙA XUÂN"
ĐÊM GIAO THỪA NHỚ MẸ_ NGHE BÀI HÁT MẸ TÔI QUA GIỌNG HÁT VÕ HẠ TRÂM
CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC “CẢM ƠN” CỦA NHẠC SĨ NHẬT NGÂN
AI LÊN XỨ HOA ĐÀO_CÕI ĐÀO NGUYÊN MỘT THUỞ CỦA ĐÀ LẠT NGÀY XƯA
TÔI ĐI TÌM LẠI MỘT MÙA XUÂN (ĐOÀN NGUYÊN) LỆ THU
NS PHẠM DUY VÀ CÂU CHUYỆN “TÌNH MẸ DUYÊN CON”
JULIE – TIẾNG HÁT LIÊU TRAI ĐẦY MÊ HOẶC
MẸ và TÔI !
NGUỒN GỐC HOA THẠCH THẢO_MÙA THU CHẾT
VĨNH BIỆT NHẠC SĨ LAM PHƯƠNG (1937-2020_52 NHẠC PHẨM ĐỂ ĐỜI CỦA NS LAM PHƯƠNG THU ÂM TRƯỚC 75
THA LA XÓM ĐẠO _ NHẠC SĨ DZŨNG CHINH (1941-1969)
BÀI THÁNH CA BUỒN VÀ CUỘC TÌNH DƯỚI MƯA
LIÊN KHÚC BỐN CA KHÚC BẤT HỦ CỦA NS TRƯỜNG SA
THƯƠNG LẮM THÁNG 12_NGƯỜI TÌNH MÙA ĐÔNG
NẾU MỘT MAI EM SẼ QUA ĐỜI
ĐỪNG BỎ EM MỘT MÌNH – NÓI THAY LỜI TÂM SỰ CỦA NGƯỜI DƯỚI MỘ
VĨNH BIỆT DANH CA MAI HƯƠNG (1941-2020) – “VIÊN NGỌC QUÝ” CỦA TÂN NHẠC VIỆT NAM
RỒI MAI TÔI ĐƯA EM
MÙA THU TRONG MƯA
MỘT MAI EM ĐI
XIN CÒN GỌI TÊN NHAU
THU VÀNG, NHỮNG GAM MÀU TÊ TÁI
CHỈ CÒN GẦN EM MỘT GIÂY PHÚT THÔI...
HOÀN CẢNH SÁNG TÁC CA KHÚC “NGƯỜI ĐI QUA ĐỜI TÔI”_THƠ TRẦN DẠ TỪ NHẠC PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG_THẤT TÌNH CA MUÔN THUỞ
Nhạc Sỹ PHẠM TRỌNG CẦU sáng tác khá nhiều. Nhưng thính giả vẫn nhớ đến ông nhiều nhất qua hai ca khúc “MÙA THU KHÔNG TRỞ LẠI“ và “TRƯỜNG LÀNG TÔI”
GIÀ ĐẦU MÀ CÒN MÊ NHẠC SẾN
HẠT BỤI VO TRÒN TRONG BỤNG MẸ CÚT CÔI_TRẦM TỬ THIÊNG
MƯA NGÂU THÁNG BẢY_NGƯU LANG CHỨC NỮ ĐỢI CHỜ
TRÍCH TỪ BÀI VIẾT CỦA CỐ NỮ CA SỸ QUỲNH GIAO VỀ BÀI HÁT "HOÀI CẢM" CỦA NHẠC SỸ CUNG TIẾN.
NGHE NHẠC BUỒN LÀ ĐỂ TÌM KIẾM NIỀM VUI_THE RHYMTH OF THE RAIN
BÀI HÁT "TRĂNG TÀN TRÊN HÈ PHỐ" HÁT CHO NGƯỜI LÍNH NÀO
Ca sĩ KIM ANH: RƯỢU, MA TÚY và KIẾP CẦM CA
BOLERO CHỢ NỌ_ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ
KINH BỎ MẸ
VỀ NGANG TRƯỜNG LUẬT_TRẢ LẠI EM YÊU
CÓ MỘT HOÀNG ĐẾ TRUNG HOA MANG DÒNG MÁU ĐẠI VIỆT
CẢM NHẬN VỀ CA KHÚC "NƯƠNG CHIỀU" CỦA NS PHẠM DUY
PHIẾM: MỘNG SẦU_MƯA TRÊN CÂY SẦU ĐÔNG
SẮC MÔI EM HỒNG_ĐÀN BÀ QUYẾN RŨ VÌ ĐÂU ?
CHUYỆN PHIẾM VỀ ALBUM "TƠ VÀNG 3" NHỮNG TÌNH KHÚC TỪ CÔNG PHỤNG
ĐỜI ĐÁ VÀNG _ MỘT NHẠC PHẨM PHẢI MẤT 27 NĂM MỚI RA MẮT CÔNG CHÚNG
NGỮNG NGÀY THƠ MỘNG
GIAI THOẠI VỀ 3 BÀI THƠ " TRÈO LÊN CÂY BƯỞI HÁI HOA, ... " GẮN VỚI LỘC KHÊ HẦU "ĐÀO DUY TỪ"
NGƯỜI TÌNH LÀ THIÊN TAI
NỖI ĐAU MUỘN MÀNG _ NGÔ THUỴ MIÊN
NẮNG THUỶ TINH
CUỘC ĐỜI ĐÓ CÓ BAO LÂU MÀ HỮNG HỜ
MẸ ƠI, CON ĐÃ VỀ
LADY GREEN SLEEVES _ VAI ÁO MÀU XANH
TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA _ COME BACK TO SORRENTO
SERENATA - CHIỀU TÀ
DÒNG SÔNG XANH-MỘT TRONG SỐ NHỮNG BÀI HÁT LÀM NÊN TÊN TUỔI DANH CA THÁI THANH
THÁI THANH_NGƯỜI ĐÃ ĐI RỒI
LẶNG LẼ NƠI NÀY_MỘT MÌNH ĐI...MỘT MÌNH VỀ... MỘT NGƯỜI CANADA NGHĨ VỀ NGHỆ THUẬT CỦA THÁI THANH (TRÍCH HỒI KÝ PHẠM DUY)
MỘT CÕI ĐI VỀ
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
TIẾNG HÁT THÁI THANH ĐÃ VỀ CHỐN "NGHÌN TRÙNG XA CÁCH"
ALINE-GỌI TÊN NGƯỜI YÊU
CHỈ CHỪNG ĐÓ THÔI
NGUYÊN SA và SỰ THAY ĐỔI CẢM NHẬN THI CA VN
CÁNH BƯỚM VƯỜN XUÂN
DIỄM CỦA NGÀY XƯA
BẢN TÌNH CA CỔ XƯA "SCARBOROUGH FAIR" - ÔI GIÀN THIÊN LÝ ĐÃ XA
TÌNH SỬ ROMEO & JULIET- CHUYỆN TÌNH CỦA MỌI THỜI ĐẠI
TUYỆT PHẨM LÃNG MẠNG DÀNH CHO MỐI TÌNH ĐẦU 70 NĂM TRƯỚC _NS LÊ MỘNG NGUYÊN và "TRĂNG MỜ BÊN SUỐI
HẸN HÒ _ PHẠM DUY
PHÚT GIAO THỪA LẶNG LẼ ...
BẾN XUÂN
PHẠM THIÊN THƯ & NGÀY XƯA HOÀNG THỊ
LỆ THU hay "NƯỚC MẮT MÙA THU"
NGHỆ THUẬT VIẾT LỜI VIỆT CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY QUA CA KHÚC CHUYỆN TÌNH (LOVE STORY)
CA KHÚC "SANG NGANG" VÀ MỐI TÌNH TUYỆT VỌNG CỦA NHẠC SỸ ĐỖ LỄ
CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ ĐƯỢC PHỔ NHẠC & HÁT LẦN ĐU TIÊN TẠI PLEIKU NHƯ THẾ NÀO?
NỮA HỒN THƯƠNG ĐAU và BI KỊCH CỦA MỘT GIA ĐÌNH
TẠI SAO KHÔNG GIỮ LỜI HỨA VỚI MẸ TÔI ?
CON ĐƯỜNG TÌNH TA ĐI_ KÝ ỨC CỦA MỘT THỜI
TRÍCH TỪ HỒI KÝ CỦA CA SỸ JULIE
THÀ NHƯ GIỌT MƯA và "NGƯỜI TÊN NHIÊN" từ THƠ đến NHẠC
TÌNH HOÀI HƯƠNG
TẠI SAO NHẠC SỸ PHẠM DUY LẠI BỎ QUÊN CÂY ĐÀN ?
NƯƠNG CHIỀU
NHẠC SỸ DZŨNG CHINH _ TÁC GIẢ NHẠC PHẨM "NHỮNG ĐỒI HOA SIM" CHẾT TRÊN ĐỒI HOA SIM
ĐỜI NGƯỜI NHƯ GIÓ QUA
ĐƯỜNG TRẦN ĐÂU CÓ GÌ
TÌNH CA _ PHẠM DUY
CHO ĐỜI CHÚT ƠN
PHẠM DUY "TẠ ƠN ĐỜI" hay ĐỜI TẠ ƠN PHẠM DUY
THI SỸ PHẠM VĂN BÌNH và MỐI TÌNH KHẮC KHOẢI TRONG NHẠC PHẨM CHUYỆN TÌNH BUỒN
THƠ, NHẠC vả "NGƯỜI TÌNH" CỦA NGUYỄN ĐÌNH TOÀN
HOÀN CẢNH SÁNG TÁC CA KHÚC "QUÊ NGHÈO" CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY
NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI hay "TÔI XA HÀ NỘI" ?
CHIỀU VỀ TRÊN SÔNG
NƯỚC NON NGÀN DẶM RA ĐI
ĐI TÌM ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY
VẾT THÙ TRÊN LƯNG NGỰA HOANG
ĐI TÌM ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY
KIẾP LÁ PHẬN NGƯỜI trong "ĐƯỜNG CHIỀU LÁ RỤNG"
NHẠC SỸ NGỌC CHÁNH _ "BAO GIỜ BIẾT TƯƠNG TƯ"
"CƠN MÊ CHIỀU" của NGUYỄN MINH KHÔI tưởng niệm cuộc thảm sát năm MẬU THÂN, HUẾ
CHỢT THẤY TUỔI GIÀ
MÙA THU trong tình ca Việt
ÔNG TRUMP NÓI GÌ VỀ ĐẢNG CỘNG SẢN VN
12 THÓI QUEN TƯỞNG XẤU NHƯNG HOÁ RA LẠI TỐT
CÁI "VÔ" TRONG TRANH THUỶ MẶC
10 DẤU HIỆU CHỨNG TỎ BẠN HẠNH PHÚC
BUÔNG BỎ PHIỀN NÃO
THÔI KỆ_TRỊNH CÔNG SƠN
GS TRẦN VĂN KHÊ: NGÀI CHƠI VỚI AI MÀ KHÔNG BIẾT MỘT ÁNG VĂN NÀO CỦA NƯỚC VIỆT ?
HAI MẶT CỦA CUÕC ĐỜI
KHI TÔI CHẾT, HỎI CÒN AI GHÉT, AI THƯƠNG?
PHÚT CHIÊM NGHIỆM CUỘC ĐỜI
GÕ CỬA VÔ THƯỜNG
GIÁ TRỊ CỦA SỰ TĨNH LẶNG
HIỂU ĐỜI
5 Cái “Đừng” Của Cuộc Đời
Bao dung càng lớn hạnh phúc càng nhiều
CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ TÌNH CHA
KIẾP NGƯỜI
CUỘC ĐỜI CỦA MẸ
CUỘC ĐỜI MỘT CHIẾC LÁ
TÌM ĐƯỢC NGƯỜI THẤU HIỂU MÌNH MỚI THỰC LÀ NIỀM VUI LỚN NHẤT
CHỢT THẤY TUỔI GIÀ
NHỮNG BỨC ẢNH THÀNH PHỐ TRONG MÀN MƯA CỦA NHIẾP ẢNH GIA EDUARD GORDEEV
BUDDHIST ADVICE ON ANGER
KỲ HUYỆT GIÚP PHỤC HỒI THỊ LỰC
MỐI TÌNH TÔM KHÔ CỦ KIỆU
05 CÁI PHÚC LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI
NHÌN THẤU NỘI TÂM MỘT NGƯỜI KHÔNG PHẢI ĐIỀU QUÁ KHÓ
CHIẾC ÁO SẦU HAI VẠT" TRONG NHỮNG KHÚC TÌNH CA
Hãy Đọc Khi Bạn Đang Cảm Thấy Chán Nản Về Cuộc Sống
LỜI XIN LỖI
NHỚ ĐẤY, CÁI CUỘC ĐỜI NÀY
Nước mía Viễn Đông (góc Lê Lợi - Pasteur) Sài Gòn xưa trước 75
NƯỚC CHANH CHUYÊN GIA GIẾT TẾ BÀO UNG THƯ
QUÁN TRỌ TRẦN GIAN
TRỜI MƯA NHƯ BÀI CA
TRONG DÒNG ĐỜI TRÔI CHẢY, KẺ ĐẾN NGƯỜI ĐI ĐỀU LÀ CÓ NGUYÊN DO CẢ...
HẠT BỤI NÀO HOÁ KIẾP THÂN TÔI...
TRÊN TRỜI MỘT VÌ SAO, DƯỚI ĐẤT MỘT CON NGƯỜI...
THƯỜNG KHIÊM TỐN, BẬC ĐẠI THIỆN GIẢ ẮT KHOAN DUNG
NẾU NHƯ TRONG LÒNG MỆT MỎI, HÃY THỬ NHÌN ĐỜI TỪ HƯỚNG KHÁC
NHẠC SĨ SONG NGỌC VÀ MỘT ĐỜI SÁNG TÁC
MẸO KHI BỊ ONG CHÍCH
CHUYỆN Ở ĐỜI…
ĐỂ QUÊN BÀI HỌC
CHA MẸ LÀ NHẤT TRÊN ĐỜI
MỘT CHÚT LAN MAN
EM CÓ BAO GIỜ ĐỨNG NGẮM MÙA ĐÔNG
CÂU CHUYỆN ĐÊM BA MƯƠI
ĐÀ LẠT NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM
MƯỜI THỨ DÙ CÓ GIA TÀI BẠC TRIỆU CŨNG KHÔNG MUA ĐƯỢC
3 QUÊN, 4 CÓ, 5 KHÔNG
CHÉN THUỐC ĐỘC CỦA SOCRATES
NHẪN & NHỊN
Thông minh không phải yếu tố quan trọng nhất quyết định thành công, mà Chìa khóa của sự thành công là “ý chí”
Đời người là một loại lựa chọn, cũng là một loại buông bỏ
NHỮNG NGƯỜI BẠN GẶP TRÊN ĐƯỜNG
NHỚ MỘT THỜI XÍCH LÔ MÁY TẠI SÀI GÒN
XE ĐIỆN SÀI GÒN XƯA
CƠM THỐ SÀI GÒN XƯA
CÔ GÁI ĐÁNH CỌP NGAY LỄ KHAI THỊ CHỢ BẾN THÀNH 1914
HÃY NHẸ NHÀNG
XIN MỜI CÁC BÁC MUA CHIM NHÉ
CẢM XÚC NGÀY CUỐI NĂM
NHỮNG CÂY BONSAI BIẾT BAY LƠ LỬNG Ở NHẬT
ĐƠN GIẢN ĐẾN MỨC TẬN CÙNG CHÍNH LÀ TRÍ TUỆ
SỐNG HẠNH PHÚC HAY KHÔNG LÀ TUỲ TÂM MÌNH QUYẾT ĐỊNH
THƯ BA GỬI CON GÁI YÊU NGÀY VỀ NHÀ CHỒNG
BÂNG KHUÂNG CHIỀU CUỐI NĂM
LY RƯỢU CHIỀU CUỐI NĂM
TẢN MẠN CHIỀU CUỐI NĂM
LỜI CHÚC ĐẦU NĂM
TẠI SAO CÁC CỤ LẠI GỌI LÀ "TẾT NHẤT
TẾT NGUYÊN TIÊU TRONG TÂM THỨC NGƯỜI VIỆT
MÙI TẾT
CHIẾC CẶP ĐEN CỦA TỔNG THỐNG MỸ
THƠ CHÚC TẾT NƠI ĐẤT KHÁCH XUÂN CON KHỈ 2016
CHÚT TẢN MẠN ĐẦU NĂM BÍNH THÂN 2016
ĐẠP TUYẾT TẦM MAI
07 BÀI HỌC SÂU SẮC GIÚP BẠN CÓ CUỘC SỐNG ÍT BUỒN PHIỀN HƠN
MƯA RÀO VÀ MƯA BỤI
Cách cứu người tai biến mạch máu não bình phục tức khắc
LÀ AI KHÔNG QUAN TRỌNG, QUAN TRỌNG LÀ Ở CẠNH AI
MỘT CÁI ÔM MỖI NGÀY
DEAD MAN'S SUITCASE
SÀIGÒN DĨ VÃNG VÀ SÀIGÒN BOLSA
THÀNH PHỐ ĐÀ LẠT KHÔNG CÓ ĐÈN XANH ĐÈN ĐỎ
NGƯỜI PHỤ NỮ CHÍNH LÀ PHONG THỦY TUYỆT VỜI CHO NGÔI NHÀ
NHỚ CÀ PHÊ NĂM CŨ
VẺ ĐẸP TRẦM MẶC CỔ KÍNH CỦA NHỮNG CÂY CẦU KHẮP NƠI TRÊN THẾ GIỚI
TỰ NGUYỆN
THÀNH THẬT
ĐẠO NGHĨA VỢ CHỒNG _ BÀN TAY NẮM LẤY BÀN TAY
KHÔNG CÓ THỜI GIAN_NO TIME
ĐỪNG ĐỂ TRÁI TIM BỊ ĐÁNH MẤT
KHOE KHOANG CÁI GÌ THÌ SẼ MẤT CÁI ĐÓ
CHA ĐẺ RẠP HÁT HƯNG ĐẠO
NHỮNG CÔNG TRÌNH TUYỆT VỜI BÊN BỜ SÔNG SEINE CỦA PARIS
9 ĐIỀU ĐỂ THẤY CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG
FLOWERS IN SNOW_HOA TUYẾT
AUD LANG SYNE_MỘT CA KHÚC DÙNG ĐỂ TIỄN ĐƯA NĂM CŨ VÀ ĐÓN CHÀO NĂM NỚI
LẠC LỐI GIỮA NHỮNG CON ĐƯỜNG NHỎ VÀ NHỮNG GÓC PHỐ BÌNH YÊN
BỨC TRANH KHÔNG CÓ MẮT
SUÝT NỮA BÀI THƠ "HAI SẮC HOA TIGÔN" ĐÃ CHÁY THÀNH TRO !
NIỀM VUI & NỔI BUỒN
CÓ TIỀN MUA NHÀ ĐẸP NHƯNG...
LẮNG NGHE
GIẤC MƠ ÁO TRẮNG
CÁ ĐÙ MỘT NẮNG BUÔNG ĐŨA CÒN THÈM
THƯỞNG THỨC VỊ BÉO BÙI DĨA ĐUÔNG ĐẤT NÓNG HỔI TRÀ VINH
Thơm hương lá mướp gói xương vịt bằm
BẬN
ẤM ÁP LÀ KHI...
MỘT CÕI ĐI VỀ
MỘT NGÀY KHÔNG VỘI VÃ
CÂU CHUYỆN VỀ ĐẠI HỌC STANFORD
BABYSITTING_GIỮ TRẺ Ở MỸ
CON CÁ TRÀU BƠI TỪ SÂU LÊN CẠN
SINH RA LÀ NGUYÊN BẢN ...
VỢ, NGƯỜI TÌNH & HỒNG NHAN TRI KỶ
MỘT CHÚT LAN MAN NGẪM LẠI "CÁI SỰ ĐỜI"
HỌA SĨ ĐINH CƯỜNG… KHÔNG CÒN VỚI CHÚNG TA NỮA
CÀN KHÔN ƠI XIN RÓT RƯỢU GIÙM NGAY
CÓ HỀ CHI VÀNG CHÚT RONG RÊU
CHO VÀ ...CHO
CHỢT THẤY TUỔI GIÀ
Đủ nắng hoa sẽ nở_Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy
OH! NHÌN GÌ MÀ KINH THẾ
VAI DIỄN CUỐI CÙNG
KHÔNG CÓ GIÁ TIỀN CHO TÌNH YÊU
HÃY QUÊN ĐI 3 THỨ TRONG ĐỜI
Sự khác biệt giữa tiền xu và tiền giấy
TRANH CÃI VỚI KẺ NGỐC...
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI
ĐỜI NGƯỜI NHƯ GIÓ QUA
LÀM SAO ĐỂ PHA ĐƯỢC CHÉN TRÀ NGON?
RẤT GẦN & RẤT XA
NHỮNG CHỐN BÌNH YÊN NHẤT XỨ HÀN
NHỮNG CÂU THƠ HAY VỀ BÔNG HỒNG
MẸ _ THƠ ĐỖ TRUNG QUÂN
MỰC MỘT NẮNG PHAN THIẾT
KỶ NIỆM _ HẠNH PHÚC HAY VẾT THƯƠNG
TRẦM TỬ THIÊNG_MỘT ĐỜI "TƯỞNG NIỆM"
KHÚC LUÂN VŨ MÙA ĐÔNG